"Quả nhiên người này có chút thần thông, nhưng nếu ta đã đuổi theo mà lại còn có thể chạy thoát thì đúng là thiên hạ chê cười." Thanh âm một nữ tử truyền ra.
Trong hắc sắc hà quang rõ ràng là hắc ảnh nữ tử cùng huyết độc.
Cũng không biết bọn họ dùng thủ đoạn gì mà lại có thể truy tung chính xác Hàn Lập, nữ tử cười khẽ bắt quyết.
Hắc sắc quang hà đang vây lấy hai người đột nhiên xoay tròn, biến thành một hắc sắc quang trận.
Bên trong quang trận lưu chuyển quang mang kỳ lạ, thân hình huyết độc hơi mơ hồ, sau một khắc liền biến mất, một màn không thể hình dung hiện ra.
Thanh bạch tế ti đang phi độn thì cách đó không xa, không gian đột nhiên ba động, một hắc sắc pháp trận lớn quỷ dị hiện ra.
Hàn Lập cả kinh, muốn dừng độn quang lại thì đã trễ.
Phong lôi sí toàn lực phi độn dĩ nhiên rất nhanh, nhưng lại không có cách nào tùy tâm sở dục khống chế độn tốc.
Chỉ thấy thanh bạch tế ti lóe lên rồi đâm thẳng vào trong pháp trận.
Hàn Lập chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, bốn phương tám hướng đều là hắc sắc quang hà, cũng có từng trận âm phong thổi đến, cả người phảng phất như tiến vào minh giới chi môn.
Hàn Lập hoảng sợ, không suy nghĩ nhiều, trên người phát ra một tiếng sét đánh, nhất thời vô số kim hồ bắn ra, hóa thành một kim sắc điện xà, chuyển động không ngừng.
Sấm sét ầm ầm!
Vô luận là hắc hà hay âm phong khi đến gần kim sắc điện hồ, tất cả đều như gặp phải khắc tinh, đều tự bạo liệt biến mất.
"Ích Tà Thần Lôi! Ngươi dĩ nhiên lại tu luyện thần lôi này!" Bốn phương tám hướng vang lên tiếng giật mình của nữ tử. Hàn Lập ngẩn ra, còn chưa biết ý của đối phương thế nào thì chợt thấy hắc hà bốn phía xoay tròn một trận, hơn nữa lại càng lúc càng nhanh.
Hàn Lập kinh hãi, kim hồ trên người nhất thời quay về, biến thành một kiện kim sắc lôi y bao lấy chính mình.
Nhưng đúng lúc này lại truyền đến tiếng cười khúc khích của nữ tử.
"Đạo hữu không nên kinh hoảng, thiếp thân không có gì ác ý, chỉ là muốn mời đạo hữu đến chỗ tại hạ một đoạn thời gian mà thôi."
Hàn Lập sao có thể thật sự nghe lời của đối phương, hai cánh sau lưng vừa động, muốn chạy trốn. Nhưng nữ tử kia tựa hồ đã sớm đoán được, đột nhiên vỗ lên hư không.
Một cổ cự lực vô hình ập đến người Hàn Lập, thấy thân thể mạnh mẽ của hắn mà cũng không khỏi phải ngừng lại.
Trong lòng Hàn Lập trầm xuống, mà chỉ trong chốc lát trì hoãn này, hắc mang chợt lóe, thân hình ba người cùng biến mất. Sau khi Hàn Lập trải qua một trận thiên toàn địa chuyển thì trong lòng thầm kêu không tốt, vội vận chuyển Đại Diễn Quyết, thần thức mới thanh tỉnh trở lại. Lúc này hắn mới phát giác mình đã được truyền đến một tế đàn trên đài cao, dưới chân rõ ràng là một cái Truyền Tống Trận.