Trừ lớp dưới cùng của vụ khí, lam mang trong mắt Hàn Lập thiểm động, trong nháy mắt đã xem rõ tất cả tình hình.
Tay áo hắn rung lên, một cổ cuồng phong tuôn ra, thổi đến vụ khí làm nó tan ra hơn phân nửa.
Cảnh sát phía dưới trở nên mơ hồ, có thể nhìn thấy được.
Phía dưới quả nhiên có một thủy đàm không lớn, diện tích chỉ có hơn trăm trượng mà thôi, bất quá cách thủy đàm hơn mười trượng lại có những cây cối thấp lùn không đồng nhất, một nửa trong số đó lại khác với hủ diệp thụ xung quanh.
Những cây này toàn thân màu hắc lục, trên cành lại có một loại quả lớn màu đen kỳ quái.
Mặt ngoài những quả này cực kỳ thô, có vô số vết nứt nhỏ, bên trong lại mơ hồ có hắc khí lưu động.
Hai mắt Hàn Lập híp lại, nhớ lại một hồi, quả nhiên là giống hoàn toàn với Minh Diễm quả ghi trong điển tịch.
Không riêng Hàn Lập, những người khác khi thấy mấy quả này, trên mặt cũng lộ ra vẻ tươi cười.
"Lôi sư muội nói không sai, đích thật là Minh Diễm quả". Bạch Bích mừng rỡ nói.
"Đem những quả thành thục hái xuống, tựa hồ đủ để chúng ta phân chia". Hàn Lập lại nhìn kỹ vài lần, sau đó mới chậm rãi nói, ánh mắt thủy chung vẫn không vội vàng.
"Nếu Xích Dung tộc nghĩ rằng muốn mai phục chúng ta tại tầng ba thì cứ để cho bọn chúng tiếp tục chờ đi!". Lôi Lan cũng nói đùa.
Hiển nhiên nàng cực kỳ vui vẻ.
Tần Hiểu hiển nhiên cũng cực kỳ cao hứng.
Ngay lúc mọi người định hạ xuống hái quả thì đột nhiên sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, không quay đầu lại phất tay lên, nhắm vào hư không nào đó phía sau lưng ấn một cái.
Ầm!
Một ngũ sắc đại thủ hiện ra, khôgn chút khách khí đánh mạnh một trảo.
Một màn khó tin xuất hiện.
Nguyên bản hư không trống trơn, đột nhiên chợt lóe huyết quang, một huyết sắc đại thủ cũng đồng dạng hiện ra nghênh đón.
"Ầm" một tiếng, ngũ sắc quang diễm cùng huyết quang giao nhau, lại chợt lóe rồi cùng biến mất.
"Di!".
"Có chút ý tứ!".
Hai tiếng thở nhẹ hoàn toàn khác nhau, cùng phát ra.
Người phát ra tiếng "Di" đúng là Hàn Lập.
Còn chỗ huyết sắc đại thủ kia thì lại hiện ra một đoàn huyết vụ.
Ben trong sương mù mơ hồ có một nhân ảnh cao lớn.
"Các hạ là người phương nào, tại sao lại ẩn núp!". Hàn Lập nhìn chằm chằm vào huyết vụ, lạnh nhạt nói.
"Một gã Linh Tương kỳ cũng có thể phát hiện được ta, xem ra quả nhiên có chút vấn đề". Nhân ảnh trong huyết vụ truyền ra một trận cười quái dị, phảng phất như tự nói với bản thân.
"Các ngươi đi xuống hái Minh Diễm quả, người này giao cho ta". Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe, đứng một bên khoát tay phân phó cho ba người Lôi Lan.