Trên mặt Hắc Linh Nhân tràn đầy vẻ khó tin, trong miệng rống to, hai tay vừa động, hợp lại trước ngực. Hàn quang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, cánh tay phóng ra kim quang, một phi kiếm dài vài thước mơ hồ hiện lên, sau một tiếng thanh minh, kiếm quang chợt lóe lên.
Hắc Linh nam tử chẳng những hai tay dễ dàng bị cắt đứt, mà thân hình tức thì bị kiếm quang chia ra làm hai, trong thân hình hiện ra một viên tinh hạch gì đó, lại bị kiếm quang chém một cái, ngay cả tinh hồn cũng không thể chạy thoát.
Sáu gã Hắc Linh Nhân còn lại cực kỳ hoảng sợ, nam tử cầm đầu là tồn tại cao giai Linh Tương, vô luận là tu vi hay thần thôgn cũng cao hơn bọn hắn rất nhiều, nhưng như thế nào đối phương vừa ra tay, liền bị giết chết.
Lúc này bốn người trong bọn họ kinh sợ hét lớn một tiếng, lập tức hóa thành bốn hắc sắc đại điểu, khí thế hung hãn đánh thẳng tới Hàn Lập. Mặt khác hai người còn lại sau khi nhìn nhau một cái, không nói hai lời thu linh vũ trong tay lại, lập tức hóa thành hai đạo điểu quang bay về phía xa.
Khóe miệng Hàn Lập nhếch lên, sau lưng vang lên một tiếng lôi minh, liền hóa thành một đạo điện hồ biến mất tại chỗ. Hắc sắc đại điểu thấy vậy, trong lòng rung mình, động tác không khỏi ngưng lại.
Nhưng chỉ trong nháy mắt trì hoãn này, thanh quang chợt lóe, một nhân ảnh có cánh quỷ dị hiện ra phía trên một hắc sắc đại điểu.
Hắc điểu còn chưa kịp hành động gì, chỉ thấy được có một cánh tay vươn ra, một đạo kim quang chói mắt chợt lóe lên rồi lập tức biến mất.
Hắc điểu cả kinh, sau đó cảm thấy thân thể mát lạnh, cả thân hình bị phân ra làm hai, hai phiến thi thể hỗn loạn trong huyết vũ, từ không trung rơi xuống.
Nhân ảnh kia chợt lóe, lần nữa biến mất một cách quỷ dị, tiếp theo hiện ra gần một hắc điểu khác, đồng dạng cũng vươn tay thả ra một đạo kim sắc kiếm quang.
Hắc điểu này phảng phất như đậu hủ, bị chém đứt thành hai, nguyên bổn thiết vũ cứng rắn của hắn cũng không thể ngăn cản chút nào.
Cứ như vậy, thân ảnh Hàn Lập quỷ mị chớp động bốn năm lần, cuối cùng khi hiện ra rõ ràng giữa không trung thì bốn quái điểu kia đều đã bị giết sạch.
Hàn Lập cũng khôgn có ý định dừng tay, nhìn về phía hai gã Hắc Linh Nhân đang phi độn kia, mặt không chút biểu tình, hai cánh vừa động, liền hóa thành một đạo thanh bạch trường hồng phá không bay đi.
Một tiếng sắc nhọn xé rách thinh không.
Đạo kinh hồng kia sau khi mơ hồ vài cái, liền hóa thành một đạo thanh bạch tế ti.
Tế ti vặn vẹo một cách quỷ dị, sau đó biến mất trong hư không.
Một gã đang liều mạng trốn chạy, không gian phía sau ba động, hiện ra thanh bạch tế ti.