Biểu hiện của Hàn Lập làm ba người Lôi Lan giật mình, hai đám cường địch, một đám dễ dàng giết chết, một đám bị kinh sợ mà thối lui, cuối cùng vượt qua nguy hiểm.
Đồng thời trong lòng ba người cũng yên tâm, nếu không phải không biết Hàn Lập đã giết ba huyết khôi lỗi có thực lực Linh Suất Sơ Kỳ thì đã sớm chấn kinh rồi.
Vì vậy, mắt thấy bốn phía khôgn còn yêu vật xuất hiện, đồng thời Hàn Lập tiến đến trợ giúp linh thú hoàn thành bước tiến giai cuối cùng, ba người Lôi Lan liền trở vào linh xa ngồi xuống, lẳng lặng khôi phục nguyên khí hao tổn.
Một lúc lâu sau, trên mặt đất phát ra bạch quang, đột nhiên truyền ra một tiếng rống giống như long ngâm.
Hàn Lập đang cho tay vào trong bạch quang bỗng biến sắc, thân hình thoáng một cái liền liên tiếp thối lui.
Cơ hồ cùng lúc đó, một đoàn kim ảnh bay ra, sau khi xoay tròn thì từ bên trong huyễn hóa ra một hư ảnh của cự thú to hơn mười trượng, cả người kim quang chói mắt, lân phiến trải rộng khắp thân, đúng là một con kim sắc kỳ lân thú.
kỳ lân này mặc dù chỉ là môt đoàn hư ảnh, nhưng nó ngẩng đầu lên, uy phong lẫm lẫm rống to một tiếng, một cổ khí thế trùng thiên vọt thẳng lên trời. Ngay cả Hàn Lập cũng không khỏi biến sắc, thối lui từng bước.
Nhưng hư ảnh kia chỉ hiện ra trong chốc lát, liền chậm rãi tiêu tán.
Đồng thời bạch quang bên dưới thu liễm lại, hiện ra tiểu thú.
Hiện tại hình thể báo lân thú cũng không khác biệt nhiều so với trước kia, nhưng trên thân có nhiều vệt vàng hơn, đồng thời đồng tử lại biến thành màu bạc. Hư ảnh chợt lóe, báo lân thú chợt biến mất tại chỗ. Cơ hồ trong lúc đó, hàn Lập chỉ cảm thấy trong lòng trầm xuống, một cái gì đó giống như lông mềm chạm vào hắn. hắn cúi đầu, thì phát hiện ra tiểu thú đã nhảy vào lòng hắn.
Con thú này có một đôi mắt yêu dị, vươn cái lưỡi màu đỏ, dùng sức liếm liếm tay hàn Lập vài cái, thần thái cực kỳ thân mật.
Hàn Lập không nói hai lời, thần niệm đảo qua cơ thể tiểu thú, một lát sau trên mặt hiện ra vẻ vui mừng, tiểu thú quả nhiên tién giai thành công, đã có tu vi Hóa Thần Kỳ.
Lấy thiên phú thần thông cùng huyết mạch kỳ lân của con thú này, thì vượt xa các loại thú khác, sau này hẳn có thể trở thành một trợ thủ đắc lực.
Tiểu thú rúc đầu vào lòng Hàn Lập, lộ ra bộ dáng mệt mỏi, mới vừa rồi tiến giai làm cho nó cảm thấy ăn không tiêu, muốn nhanh chóng khôi phục nguyên khí bị hao tổn.
Hàn Lập thấy vậy, tay lật lại, trên ngón tay hiện ra một viên hồng sắc đan hoàn, nhét vào miệng tiểu thú, tiếp theo nhẹ nhàng vỗ lên thân tiểu thú.