Hàn Lập lạnh lùng nhìn cự yêu đang chạy lại, nét mặt không chút dị thường, chỉ cần đối phương đến gần một tí, tiến vào phạm vi kiếm trận thì hắn sẽ không chút lưu tình phát động Đại Canh Kiếm Trận, đem nhị yêu nhất cử giết chết.
Nhưng đúng lúc này, phía chân trời xa xa chợt lóe hồng quang, truyền đến tiếng chói tai.
Tiếp theo ba đoàn huyết quang từ trong bóng đêm hiện ra, hóa thành ba đạo huyết hồng bắn nhanh đến.
Vừa thấy cảnh này, sắc mặt Chu Nho đại biến, quải trượng trong tay lại gõ xuống đầu Bích Mộc Yêu, rồi quay đầu nhìn lại hướng huyết hồng, trên mặt lộ ra vẻ kinh nghi bất định. "Đông đông", Bích Mộc Yêu dừng lại, vừa lúc ở sát bên ngoài Đại Canh Kiếm Trận.
Hàn Lập nhướng mày, bất quá thấy xuất hiện biến hóa mới, hắn cũng không để ý, nhìn về không trung phía xa. Ba người Bạch Bích thấy vậy, đồng dạng cũng bất an, không biết yêu vật mới xuất hiện thế nào.
Ba đạo huyết hồng độn tốc kỳ quái, mang theo tia lửa điện, khi tới không trung gần đó thì quang mang nội liễm, hiện ra ba huyết hồng tiểu nhân.
Mỗi khuôn mặt tiểu nhân cũng sáng sủa, nhìn qua thì không lớn tuổi lắm, nhưng lại mặc hồng sắc chiến giáp kỳ lạ, mặt ngoài còn ẩn hiện phù văn dày đặc, da thịt cũng đỏ tươi, ẩm ướt, tản mát ra một cổ huyết tinh chi khí.
Ba người không chút cảm tình, con ngươi đồng thời đảo qua khắp nơi, cuối cùng hiện lên quang mang kỳ lạ khi đảo lên người Hàn Lập.
Đồng tử Hàn Lập co rụt lại, cảm thấy một tia băng hàn từ sau lưng tuôn ra, lan tỏa toàn thân, phảng phất như bị ba con độc xà nhìn chăm chú. "Huyết khôi lỗi, là phân thân khôi lỗi của Địa Huyết đại nhân." Khi Chu Nho nhìn thấy bộ dáng của tiểu nhân thì sắc mặt có chút tái nhợt, trong mắt tràn đầy vẻ kính sợ. "Huyết khôi lỗi, Địa Huyết?" Tâm niệm Hàn Lập xoay chuyển, nhưng lại không có chút ấn tượng nào trong đầu, không khỏi thầm cảm thấy có chút kỳ quái.
Ba tiểu nhân đánh giá Hàn Lập một lúc, đột nhiên trong mắt chợt lóe vẻ tàn khốc, đồng thời há miệng phun ra ba đạo huyết sắc quang trụ, sau khi chợt lóe liền tới ngay trước người Hàn Lập.
Mặc dù Hàn Lập đã sớm có cảnh giác, nhưng thấy đối phương không chút dấu hiệu nào đã phát động công kích thì kinh nộ.
Hắn không suy nghĩ thêm, phất tay lên, một phiến hôi hà di động trước người, đồng thời trên người nổi lên hắc khí, hiện ra một bộ hắc sắc chiến giáp cổ xưa. "Phanh, phanh, phanh", ba tiếng trầm muộn phát ra.
Không biết ba đạo huyết trụ này là thần thông gì, nhưng Nguyên Từ Thần Quang vốn khắc chế được ngũ hành lại chỉ có thể làm quang trụ chớp động vài cái, sau đó vẫn xuyên thủng qua, đánh lên chiến giáp của Hàn Lập.
Huyết quang một trận chớp động, ba đạo huyết trụ quang mang yếu đi vài phần, rồi đánh lên sát giáp trước ngực Hàn Lập, tạo ra ba lỗ thủng to như miệng bát.