Chỉ thấy thúy mang bất ngờ lại là một bảo vật hình toa, mỗi lần lóe lên liền bay được hơn mười trượng, hướng phía bên này bay đến. Phía sau là ba đạo hoàng quang, nhưng lại chớp động kim sắc phù văn của Phi Linh Tộc, lấy tốc độ kinh người truy đuổi thúy toa.
"Không tốt! Là người của Hoàng Phong Tộc. Bọn họ giống như Xích Dung Tộc chúng ta." Khi Bạch Bích thấy rõ tên Phi Linh Tộc trong hoàng quang thì thất sắc hô lên.
Lôi Lan cũng lộ ra vẻ kinh hãi.
"Hoàng Phong Tộc?" Hàn Lập thì lại đứng đánh giá ba gã Phi Linh Tộc kia.
Đôi cánh của ba tên Phi Linh Tộc này màu vàng, trên mặt có long mao, sau lưng cũng có một cái đuôi nhung dài, rất đẹp. Tên kia hiển nhiên là thấy ba người Hàn Lập, sau vài lần chớp động thì chợt xuất hiện trước mặt ba người.
Quang mang thu vào, từ trong bảo vật hình toa hiện ra một mỹ nữ sau lưng mọc cánh trắng, tóc xanh biếc.
"Ba vị là phân nhánh của Thiên Bằng Tộc, tại hạ là Tần Hiểu của Dạ Lục TỘc, hai tộc chúng ta có minh ước hỗ trợ lẫn nhau, hy vọng ba vị rat ay tương trợ…" Nữ tử này vừa hiện thân thì mở miệng nhờ vả.
Nhưng không đợi ba người Hàn Lập trả lời, ba gã Hoàng Phong Tộc cũng nháy mắt truy đuổi tới gần đó, nhưng vừa thấy ba người Hàn Lập thì thần sắc đại biến, dừng độn quang ở một bên.
"Đây vốn là chuyện tình của Dạ Lục TỘc, tốt nhất là đừng nhúng tay vào nếu không sẽ gặp phiền toái đấy." Một tên trong đó nói không hề khách khí, ý tứ uy hiếp lộ rõ.
Mà nữ tử Dạ Lục Tộc nghe vậy, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đẹp nhìn về phía ba người tràn đầy vẻ cầu khẩn. "Đích xác chúng ta cùng Dạ Lục Tộc có hiệp nghị hỗ trợ, không thể thấy chết mà không cứu. Nhưng thế lực Hoàng Phong Cốc rất lớn, không hề dưới Xích Dung Tộc, cho nên cũng không thể trêu vào. Ba người trước mắt chỉ là một phần thánh tử của Hoàng Phong Tộc tiến vào lần thí luyện này mà thôi." Lôi Lan biết Hàn Lập không rõ chuyện minh ước, cho nên thấp giọng giải thích, giọng nói có vẻ chần chờ.
"Có đúng vậy không?" Hàn Lập nói, sau đó liếc mắt nhìn nữ tử Dạ Lục Tộc một cái, sau đó mục quang đảo lên ba người Hoàng Phong Tộc.
Trong ba người này, hai người là trung giai Linh Tương, một người là cao giai Linh Tương, dùng thần sắc cao ngạo nhìn đám người Hàn Lập.
Ánh mắt Hàn Lập chợt động, môi khẽ nhúc nhích muốn nói gì, thì đột nhiên từ bầu trời phía xa lại có linh quang chớp động, một cự điểu từ trên trời hiện ra, kim quang chói mắt, hướng bên này bay đến.
Đám người Hàn Lập ngẩn ra, không hiểu người đến là ai.