"Tuân mệnh, chủ nhân!" Thân hình thấp bé kia khẽ run lên, cái đầu càng cúi thấp hơn.
"Ngươi đi đi, ta sẽ về tầng ba trước." Nữ tử phân phó xong lập tức dùng chân giẫm mạnh lên cự hoa màu đen phía dưới.
Nhất thời hắc mang bên ngoài cự hoa chớp động, hiện ra một pháp trận lớn nhỏ không đồng nhất màu bạc, ngân quang chớp động. Bỗng nhiên từ trong pháp trận phun ra một luồng hắc vụ, trong nháy mắt phình to biến thành một biển vụ vây kín lấy toàn bộ thân thể cự hoa.
Giữa không trung truyền đến một trận lôi minh ầm ầm ù ù, vài đạo ngân quang chớp động, vụ biển đột nhiên điên cuồng tản ra xung quanh.
Ở giữa là một khoản không trống rỗng!
Cả một thân thể cự hoa lớn như vậy, kể cả nữ tử thon thả kia, vậy mà có thể biến mất vô ảnh vô tung trong chớp mắt. Tại đây giờ chỉ còn lưu lại một thân ảnh vẫn nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đất.
Qua thời gian một chén trà nhỏ, bóng người thấp bé mới đứng dậy, chậm rãi nhấc tay, ngân quang lóe lên giữa sa mạc, bỗng nhiên trên cái đầu nho nhỏ hiện ra tới bốn cái tai. Nhưng đôi mắt màu lục lại có hai đồng tử thật nhỏ, tản ra nhật quang âm hàn độc ác.
Đây đúng là một Oán viên thú, chỉ là bộ lông vàng thẫm, tựa hồ linh trí đã khai mở, bộ dáng không khác thường nhân là mấy.
Oán viên thú này đưa mắt đảo qua khắp nơi, bỗng nhiên há miệng, từ trong đó phun ra một cỗ sương mù màu vàng, bắn thẳng vào hài cốt của cự linh hoa. Một màn khó tin xuất hiện.
Tại giữa làn sương mù xanh biếc, hài cốt cự linh hoa nhanh chóng tiêu mất, hóa thành một chất lỏng màu xanh biếc. Sau đó một trận sương mù quay cuồng, đem chỗ chất lỏng đó cuốn lên, nhanh chóng chui thẳng vào bụng Oán viên thú.
Ngay lập tức từ mũi, mắt và hai tai của yêu thú đồng thời hiện lên từng đạo hào quang màu xanh biếc không ngưng vơ vẩn xung quanh trên đầu. Mà hoàng mao trên người yêu thú cũng phảng phất biến thành màu xanh lục, tản mác ra quang mang nhàn nhạt.
Oán viên thú này đứng im không nhúc nhích một hồi lâu, đột nhiên bốn tai của nó giật giật, cảm giác như bây giờ mới cảm nhận được rằng cơ thể xuất hiện dị trạng.
Sau đó không lâu, ở một phương của sa mạc truyền tới tiếng xé gió, linh quang chợt lóe, một đoàn hồng quang bay vụt tới.
Ở giữa hồng quang là một nam tử dáng người mập mạp, độ chừng hơn ba mươi tuổi. Sau lưng là một đôi cánh màu xanh biếc, trên đầu có một đôi sừng nhỏ, hai con ngươi bé tí quay tròn chuyển động không ngừng, vẻ mặt đầy xảo trá.
Đúng là một thánh tử khác của Phi linh tộc, không biết tại sao rõ ràng đang đi cùng lộ tuyến với bọn Hàn Lập nhưng lại một mình lẻ loi như vậy. Nhưng người này lại có vẻ vô cùng thận trọng. Oán viên thú kia bộ dáng đáng chú ý như vậy, làm sao người này lại không phát hiện cơ chứ.