Nghe nói địa uyên có tất cả bảy tầng, mỗi tầng phía sau đều nguy hiểm và rộng lớn hơn tầng trước bội phần. Nhưng ngay cả nhưng vậy thì diện tích của tầng thứ nhất cũng tuyệt đối không nhỏ chút nào, bọn Hàn Lập đi liên tục không ngừng nghỉ mà bốn năm ngày vẫn chưa thấy cửa tầng hai đâu.
Mấy ngày nay trên đường phi hành mọi chuyện đều thuận lợi, mặc dù bay trên phiến rừng rậm nhưng trừ việc đụng phải vài loài hung cầm không muốn sống nữa thì không có gì phát sinh. Nhưng đến sáng sớm ngày thứ năm, cả ba người chợt cảm thấy trên đầu xuất hiện dị biến.
Hàn Lập giật mình, đưa mắt nhìn lên.
Kết quả phát hiện quang mang sương mù trên đầu vốn dĩ tồn tại bấy lâu nay đã biến mất, mà ở vạn trượng trên cao bỗng xuất hiện một phiến thạch bích màu đen, phảng phất giống như nóc của một bích động cực lớn.
Cảm giác như đã đến đoạn cuối của tầng thứ nhất, cả ba người chậm rãi tiến vào khu bích động.
Nhìn xuống mặt đất thì cây cối vẫn rậm rạp nhưng lại tản ra những quang mang khá kỳ dị, xen lẫn là các mỏ quặng khoáng chất gì đó, cũng phát ra quang mang tương tự.
Kể từ lúc này, khung cảnh cũng không còn tối đen một màu như trước, có thể nhìn thấy rõ cảnh sắc từ xa xa. Thế nhưng cái sự mờ ảo này lại khiến cho bọn Hàn Lập cảm âm hàn và u ám hơn trước rất nhiều. Hơn nữa, thỉnh thoảng lại có trận trận hắc vụ cùng hàn phong cuốn đến càng khiến người ta rùng mình.
Nhưng đó vẫn chưa phải là cái chính yếu, bay vào khu vực u ám này một lúc không lâu, Hàn Lập cảm giác thần niệm của mình không thể đi xa được, chỉ có thể tha ra ngoài cơ thể ở khoảng cách mười trượng mà thôi.
Vốn dĩ hắn tu luyện Đại Diễn quyết, thần niệm hơn xa so với các hóa thần tu sĩ khác. Như vậy có thể thấy Bạch Bích và Lôi Lan hai người chắc chỉ bao quát được khoảng cách mấy trượng mà thôi.
Trong lòng tự đánh giá như vậy, Hàn Lập đưa thần niệm hướng ra phía sau, quả nhiên phát hiện hai nữ tử này sắc mặt đều có chút khó coi (***, thần niệm tên này khác gì nhìn bằng mắt đâu bà kon). Bất quá ba người cũng không vì thế mà quá kinh nghi hoảng sợ.
Việc thần niệm bị áp chế thì các trưởng lão đều đã cảnh báo từ khi mọi người rời khỏi thánh thành rồi.
Không riêng gì ngoại nhân như bọn hắn mà ngay cả hắc ám yêu vật thổ địa ở nơi đây cũng chịu chung cảnh này. Chỉ là yêu vật cư ngụ lâu trong uyên, đối với tình hình này quen thuộc hơn nhiều, mà phi linh tộc lại không quen với không khí u ám và hàn phong nên không ít người sẽ cảm thấy không khỏe, một thân công lực vì vậy cũng giảm sút không ít.
Thế nhưng đối với Hàn Lập thì hắn lại không coi vào đâu. Mấy loại không gian hắc ám và thần niệm bị ức chế này hắn không chỉ mới gặp lần đầu, kinh nghiệm tranh đấu đương nhiên rất phong phú.