"Hắc hắc, chư vị còn đang suy nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ muốn ở đây đợi ba tháng nữa có người ra mở cửa cho về sao?" Trong đám người có một tiếng cười to, tiếp theo đó bóng người loáng lên một cái, một đạo bóng trắng lao thẳng về phía xa xa.
Phía sau hắn còn có mấy người khác, không một tiếng động bám sát theo, tựa hồ là những người đồng tộc.
Vừa thấy có người dẫn đầu rời đi, đám người lúc này cũng bắt đầu kết thành đàn lần lượt hướng khe hở dưới sương mù bay đi.
Chỉ trong chốc lát, số người còn lại chỉ là non nửa.
Trong đó có cả Hàn Lập và đám người Xích Dung tộc.
Một loạt tiếng động ầm ầm ù ù vang lên, cánh cửa phía sau chậm rãi đóng lại. Một trận quang mang ngũ sắc kỳ lạ lưu chuyển, ngay lập tức cánh cửa biến mất vô tung vô ảnh.
"Đi thôi!" Hàn Lập nhìn cánh cửa biến mất trên cự tường, lên tiếng thúc giục hai nữ tử rồi hai cánh rung lên, hóa thành một đoàn thanh quang bay về phía khe hở.
Bạch Bích cùng Lôi Lan cũng không nói một lời, hóa thành một đoàn ngân quang và một đoàn kim quang, bám sát theo sau.
Theo phương Hàn Lập vừa rời đi có mấy đạo thần sắc khác nhau dõi theo gắt gao.
Trong đó ngoại trừ đám Xích Dung tộc ra, còn có mấy thánh tử xa lạ dùng ánh mắt âm lãnh nhìn chằm chằm vào phương hướng bọn Hàn Lập rời đi.
Xích Dung tộc nhân chờ một lát cho độn quang của đám Hàn Lập biến mất hẳn mới nghe tiếng Chúc Âm Tử phân phó cùng nhau xuất phát.
Lúc này, dưới bức tường cũng chỉ còn lại mười mấy đơn vị Phi linh tộc nhân mà thôi.
Trong đó hơn phân nửa là những tộc có danh vọng ở nửa phía trên của Phi linh tộc. Những người này ánh mắt chớp động không ngừng, lại thỉnh thoảng đưa nhìn trộm hai vị thánh tử khác.
Một trong hai thánh tử đó có dáng người khô gầy đen đúa, chính là Thất Việt tộc Ngao Thanh. Người kia lại là một đại hán cao lớn dị thường, mặc mộc giáp màu đen, chừng ba mươi tuổi hơn. Hai mắt nhìn như có bốn đồng tử, chớp động phát ra quang mang yêu dị, sau lưng giắt một thanh kiếm rất to, tỏa ra hàn quang vàng kim nhàn nhạt. Một đại kiện vật như vậy, không hiểu sao lại không thu vào không gian trữ vật.
Mà không biết vì sao, các thánh tử khác nhìn hai người này không cử động gì thì lại không ai dám dễ dàng rời đi.
Một lát sau, thấy không ai có bộ dáng muốn động thân, Ngao Thanh khẽ nhướng mày, lập tức cười khúc khích rồi mang theo hơn mười tộc nhân bay đi.
Đại hán bốn đồng tử thấy vậy trong mắt lộ ra hàn ý, tiến nhanh lên một bước rồi đột nhiên bay thẳng về đúng hướng Ngao Thanh đã đi. Ba gã tộc nhân đồng bọn thấy vậy cũng không một tiếng động độn quang bay theo.