Hàn Lập lững thững đi bên đường đã, thưởng thức cảnh sắc xung quanh, dánh vẻ vô cùng thảnh thơi tự đắc.
Bất chợt có bốn bóng người bay vụt qua, chưa kịp định thần thì thấy mấy người khác cũng bay tới bay lui trên đầu. Phi linh tộc vốn có thói quen đi tới đi lui, mặt đất thì đường nhỏ nhưng bay trên cao thì không sao.
Bất quá nhìn cảnh này Hàn Lập chợt nhớ ra nơi đây chính là tập trung lực lượng cường đại của Phi linh tộc thì thở dài một tiếng trong lòng.
Khác không nói, chỉ nghĩ đến bảy mươi hai đội của Phi linh tộc, mỗi đội một trưởng lão, cộng thêm nơi đây mười mấy tên thành viên của liên tịch trưởng lão hội, sơ sơ cũng đủ vượt qua Thiên Uyên thành rồi. Dù sao Thiên Uyên thành tại lúc bình thường cũng chỉ có bất quá mười tên trưởng lão Hợp thể kỳ tọa trấn. Đương nhiên nếu vào thời điểm chiến tranh, cũng có thể miễn cưỡng triệu tập gần hai trăm tên hợp thể kỳ lại, nhưng ở đây chính là lực lượng của lưỡng tộc, còn nếu chỉ tính Nhân tộc hoặc Yêu tộc thôi thì không thể so sánh với Phi linh tộc được.
Về phần hóa thần hoặc luyện hư thì phỏng chừng số lượng của cả hai tộc cũng không thể so sánh được.
Như thế xem ra, nhân tộc đặt chân lên linh giới này bao nhiêu năm qua cũng chẳng qua khó khăn lắm mới tự bảo vệ được mình mà thôi. Thực lực tại linh giới chư tộc xem như khá nhỏ yếu, cái này đúng là không phải chuyện giả.
Phi linh tộc thực lực mặc dù không thể cùng so sánh với các đại tộc ở linh giới, nhưng hẳn là có thể miễn cưỡng đứng vào nhóm chủng tộc trung bình.
Trong lòng Hàn Lập thầm lo lắng, quẹo người đi sang hướng khác, đột nhiên phía trước bỗng xuất hiện một cái tiểu đình, bốn phía đều có đường nhỏ dẫn tới các hướng khác nhau.
Mà ở trong đình có hai chiếc ghế gỗ, đang có hai cô gái bạch sam ngồi cười đùa nói chuyện với nhau.
Các nàng vừa thấy có ngoại nhân xuất hiện thì không khỏi dừng cười, nhất loạt nhìn lại phía Hàn Lập.
Trong đó có một nữ tử mà lúc trước tự xưng là Tiểu Trúc – người dẫn đường cho bọn Hàn Lập.
"Nguyên lai là Tiểu Trúc cô nương. Không biết cô nương có thấy đồng bọn của ta đi qua nơi đây không?" Hàn Lập tâm niệm vừa chuyển, khách sáo chào hỏi đồng thời nói luôn mục đích.
"Ồ, người mà Hàn công tử muốn tìm có phải là Lôi Lan tiểu thư không? Không lâu trước đây tiểu tỳ đích xác có nhìn thấy nàng đi qua, hình như là đi về phía giác kỹ tràng." Tiểu Trúc tươi cười đứng lên trả lời.
"Giác kỹ tràng? Đi một mình sao?" Trong lòng Hàn Lập trầm xuống, lại hỏi.
"Không phải, có Hồng Sa tiểu thư của Xích Dung tộc đi cùng." Tiểu Trúc chớp chớp đôi mắt đẹp, thâm ý cười.
"Đa tạ đã cho biết!" Hàn Lập không lộ bất cứ vẻ gì trên mặt, lãnh đạm cười một chút rồi chuyển hướng đi về phía giác kỹ tràng.
Hai cô nương thấy vậy thì liếc mắt nhìn nhau, và đồng thời đều nhìn thấy tia kinh ngạc trong mắt người kia.