Ánh sáng chói mắt thu lại, khi Hàn Lập lại một lần nữa mở mắt ra thì phát hiện mình đang ở trong một quảng trường bằng đá xanh, phía trước không xa là một dải kiến trúc cao thấp không đồng đều.
Hàn Lập hơi híp mắt lại, phát hiện những kiến trúc này có chút quen thuộc, rõ ràng là là kiến trúc được vẽ trên Tu Di Động Thiên đồ, hắn nhìn một lượt rồi thở ra một hơi.
Quả nhiên là như vậy, lúc này hắn đang ngồi trên một ngọn núi nhỏ xanh biếc, bầu trời là một mảng xanh thẳm, chỉ có mấy đám mây trắng nhẹ nhàng phiêu động.
Hắn quả nhiên đã lọt vào trong không gian độc nhất vô nhị trên bức Tu Di đồ, không gian này tựa hồ như không quá lớn, chỉ khoảng mấy dặm, xung quanh đều bị tường ánh sáng ngũ sắc bao bọc, ở chỗ không xa, ba người khác cũng đồng dạng xuất hiện.
Chỉ có điều vẻ mặt đang nhìn xung quanh một cách hiếu kỳ của họ lại khác nhau, điếm chủ không chút do dự thân hình khẽ động, nhẹ nhàng bay tới dải kiến trúc đó.
Ba người bọn Hàn Lập cũng không dám chậm trễ, cũng đằng không bay lên theo.
"Ngư huynh, Tu Di không gian này xem ra hoàn chỉnh không chút tổn hại, không có gì dị thường, tỳ vết rốt cuộc là gì đây?" Thanh niên phi tới cạnh điếm chủ, không nhịn được liền hỏi.
"Hắc hắc, các hạ cho rằng ta sẽ nói ra chuyện này ư? Tu Di đồ có tì vết gì thì hình như không có quan hệ tới giao dịch của chúng ta." Nam tử khô gầy trợn mắt lên, không khách khí nói.
"Ha ha, Ngư huynh lo xa quá rồi, tiểu đệ chỉ có chút hiếu kỳ mà thôi, không có gì ác ý cả." Thanh niên nghe thấy vậy, trên mặt trắng đỏ đan xen, nhưng cuối cùng vẫn nói một câu hàm hồ cho qua.
Diếm chủ hừ một tiếng, bởi vì lát nữa vẫn phải mượn sức của người này, nên không cũng nói thêm điều gì khó nghe. Sau mấy cái lắc mình, hắn đã xuất hiện trên một tòa các lâu ở ngoài hơn trăm trượng, hay tay chắp sau lưng dừng lại trên không trung. Các lâu cao hơn trăm trượng, phân làm ba tầng, hình dáng cổ xưa, dưới vuông trên nhọn.
"Linh thú bị ta nhốt ở trong lâu này, các ngươi cùng xuống đi, xem linh thú này rồi nói tiếp." Nam tử cao gầy đợi ba người bọn Hàn Lập bay tới, lạnh nhạt phân phó, sau đó dẫn đầu hạ xuống.
Hàn Lập và ba người nhìn nhau một cái, cũng hạ xuống theo.
Nam tử khô gầy không hạ xuống cửa vào ở tầng một mà bay xuống trước khung cửa sổ ở tầng hai thì dừng lại. Đám người Hàn Lập cảm thấy kỳ quái, nhưng thoáng chốc cũng tới tầng hai.
Bọn họ nhìn vào trong cửa sổ, chỉ thấy tầng hai bị bao bọc trong một màn ánh sáng trong suốt, bộ dạng như sớm dã bị người ta dùng cấm chế phong ấn.
Âm nhu thanh niên mắt lóe sáng, chưa kịp mở miệng nói thì động nhiên tiếng rầm rầm truyền ra, màn ánh sáng ở rước mắt khẽ lay động, cả toàn các lâu lắc lư mấy cái.