Ngoại trừ đại hán đang nổi giận nói chuyện với chủ điếm khô gầy kia, còn có một thanh niên sắc mặt âm nhu, vẻ mặt cũng không hài lòng.
Thần niệm của Hàn Lập lặng lẽ quét qua, liền nhìn ra hai người đều là Luyện Hư sơ kỳ.
"Hừ, nhưng ta chưa từng nói qua, chỉ mang theo một người đi trợ giúp ta hàng phục linh thú. Nếu ai không muốn, cứ việc rời đi. Ta sẽ không ngăn cản. Nhưng nếu muốn băng tâm tinh, tử quang thiết còn có thanh la quả, thì cũng đừng nghĩ tới." Trung niên khô gầy hai mắt khẽ đảo, hừ một tiếng.
Thanh niên cùng đại hán nghe vậy, không khỏi hai mắt nhìn nhau. Hàn Lập cũng có chút nhíu mày.
"Tốt lắm, ba người thì ba người. Nhưng trong ba người chúng ta nếu có người trợ giúp ngươi hàng phục linh thú kia trước tiên, vậy hai người còn lại chẳng phải không có thu hoạch gì sao." Thanh niên có rất nhiều băn khoăn hỏi.
"Hắc hắc, cái này yên tâm. Lão phu vốn không muốn các ngươi ra tay một mình, mà là ba người cùng thi triển thần thông lôi điện. Nếu không y theo kinh nghiệm lúc trước, một chút lôi điện lực ấy của các ngươi, căn bản không có khả năng thành công. Nếu có thể hàng phục thành công, đồ vật các người muốn, ta đều cho các ngươi như đã hứa." Chủ điếm cười lạnh nói.
Nghe đựoc có thể có được đồ vật mình muốn, thần sắc của đại hán cùng thanh niên liền giản ra, không còn chút ý kiến nào.
Điếm chủ thấy vậy, hài lòng gật đầu, nhưng ánh mắt sau khi đảo qua trên người Hàn Lập, trong miệng lại ríu rít lấy làm kỳ lạ một tiếng.
"Hàn huynh đệ, chỉ mấy ngày ngắn ngủi không gặp, liền tiến lên một giai rồi."
"Thật đúng là chuyện khó có thể tin. Ngư mỗ thật sự rất chúc mừng. Như vậy thì, uy lực của thần thông lôi điện hẳn là lại lớn hơn vài phần." Hắn cảm thấy hứng thú hỏi.
"Vãn bối bất quá chỉ là may mắn mà thôi, lôi điện lực thật sự có chút gia tăng." Hàn Lập mỉm cười, nửa thật nửa giả trả lời.
Nghe thấy hai người nói như vậy, đại hán hắc giáp cùng thanh niên liền đánh giá Hàn Lập, vét mặt đều có vẻ ngoài ý muốn.
"Hảo, nếu ba vị không có ý kiến gì, liền đi theo lão phu. Linh thú đã được ta an bài tại một địa phương bí mật, ba vị phải theo ta đi một chuyến mới được." Điếm chủ nói.
"Đi theo Ngư huynh hiển nhiên không có vấn đề, nhưng mà chúng ta đang làm việc kiếm tiền, có phải là nên cho chúng ta kiểm tra một vài thứ." Ánh mắt thanh niên âm nhu vừa động, liền nói ra.
Đại hán hắc giáp nghe vậy liền ngẩn ra, lập tức cuống quít gật đầu. Hàn Lập mặc dù không có mở miệng, nhưng trên mặt hiển nhiên cũng lộ ra vẻ đồng ý.
"Muốn kiểm hàng! Hoàn toàn không có vấn đề. Vật mà ba vị muốn ta đã sớm chuẩn bị rồi, ba vị nhìn cho kỹ đây." Đối với lời nói của người thanh niên, điếm chủ tựa hồ đã đoán trước, cũng vô cùng hào phóng trả lời, cùng với khẩu khí lúc trước cũng bất đồng, làm cho thanh niên vốn chuẩn bị nói tiếp cũng sửng sốt.