Bộ dạng đôi nam nữ trung niên kia là một đôi phu phụ, bọn họ cùng chủ tiệm nói xong cái gì.
Một trong hai người bọn họ một gã là luyện hư sơ kỳ, người còn lại là luyện hư trung kỳ. Về phần tên chưởng quầy, hắn đúng là một gã luyện hư hậu kỳ đáng sợ.
Người có bậc tu vi này, sao lại mở cửa tiệm.
Hàn Lập trong lòng hơi hoảng sợ.
Khi đó, đôi nam nữ vừa thấy có người tiến vào, lập tức đảo mắt nhìn qua.
Bọn họ nhìn ra Hàn Lập là hóa thần trung kỳ, lại cảm thấy gương mặt xa lạ dị thường, trong lòng tràn ngập ngoài ý muốn.
Nhưng thật ra tên chưởng quầy kia, chỉ là thoáng nhìn không để ý tới Hàn Lập, tiếp tục cùng hai người nói chuyện với nhau.
"Không tìm được hấp linh thạch, thì quý phu phụ đừng vọng tưởng tới tiên tử mộc! Chẳng lẽ các ngươi cho rằng ta thiếu mấy thứ cao giai linh thạch này sao?" Chưởng quầy khẩu khí rất lớn.
"Ngư huynh, dùng hấp linh thạch đổi lấy tử tiên mộc, điều kiện cũng quá hà khắc rồi, vật ấy chỉ có thể tồn tại ở uyên thâm. Đừng nói phu phụ ta chỉ là luyện hư tu sĩ, mà ngay cả các vị trưởng lão trong tộc cũng không dám tiến sâu." Vẻ mặt nữ tử không cam lòng nói.
"Lão phu không quan tâm. Không có hấp linh thạch, việc này khỏi bàn thêm." Chưởng quầy hai mắt khẽ chớp, không chút khách khí nói.
Đôi phu phụ nghe được chưởng quầy nói như thế, sắc mặt thay đổi rất khó coi. Nhưng bất luận hai người có khẩn cầu như thế nào, lão ta vẫn lạnh như băng không hề đem ra.
Cuối cùng, đôi phu phụ này chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi.
Bọn họ từ đầu đến cuối cũng không nói với Hàn Lập một câu.
"Tiểu tử, ngươi tìm đến lão phu có chuyện gì?" Điếm chủ chờ kia đôi phu phụ đi ra cửa, liền hướng đến chiếc ghế, ngồi xuống, bộ dạng có vẻ bực mình nói.
"Có phải tiền bối có Thanh La quả muốn bán?." Hàn Lập bình tĩnh hỏi lại.
"Thanh La quả! Đó là một trong những vật trân quý của bổn điếm, chỉ sợ ngươi không đổi nổi, ta không lãng phí thời gian, ngươi hãy mau đi đi." Chưởng quầy nghe Hàn Lập hỏi, liền ngẩn người ra, hắn cẩn thận đánh giá Hàn Lập, tỏ vẻ không thể giao dịch cùng Hàn Lập.
"Tiền bối không nói điều kiện, làm sao biết vãn bối không thể đáp ứng." Hàn Lập ảm đạm cười, hai chân không hề có ý muốn rời đi.
"Hừ, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!" Chưởng quầy giận dữ, một đôi cánh màu bạc phòng thủ hiện lên ở phía sau, từ trên không đột nhiên hướng thẳng Hàn Lập.
"Thanh âm kéo dài, một cỗ cự lực vô hình hướng Hàn Lập đè xuống, không khí xung quanh ù ù lên thành tiếng. Hàn Lập khóe mắt dựng lên, vẫn chưa có ý né tránh, mà khoát tay chỉ nhẹ nhàng khua kiếm. Một đạo kim mang chợt lóe, làm cho cỗ cự lực vô hình kia dễ dàng bị phân đôi sát theo hai bên Hàn Lập, tiếng nổ ầm vang phát ra "A! Trách không được có chút lo lắng, xem ra ngươi thực sự có vài phần bản lĩnh." Điếm chủ thốt lên một tiếng khe khẽ, trong mắt chợt lóe lên tia sáng, cảm thấy có chút ngoài ý muốn. "Phải chăng vãn bối không có tư cách giao dịch cùng tiền bối?." Thần sắc Hàn Lập lại bình tĩnh như thường hỏi tiếp. "Cứ coi như ngươi đủ tư cách đi. Chẳng qua cố ý muốn đánh vì Thanh La quả là linh dựơc quý hiếm cần xem ngươi thế nào, vậy mà ngươi vẫn không biết trời cao đất rộng, vẫn muốn đổi trác."Điếm chủ thản nhiên trả lời. "Ngay cả đổi trác như thế nào cũng không nói cho vãn bối biết, làm sao vãn bối có thể hiểu được tiền bối muốn điều gì." Hàn Lập miệng cười nhếch lên trả lời. "Ngươi đã như vậy tự tin, lão phu cũng không nhiều lời. Thanh La quả là vật quý hiếm muốn đổi lấy vật ấy, ta cho ngươi ba loại lựa chọn.