Hàn Lập cũng không khách khí, lúc này theo ba gã Thiên Bằng nhân thẳng đến điếm môn.
Cánh vừa thu lại, thân hình liền nhoáng lên, hắn thực sự đã tiến nhập vào cửa sau Thiên Bằng nhân.
Trong tai truyền đến tiếng động, ánh mắt Hàn Lập đảo qua, chớp lên vài cái.
Nơi đây là một quảng trường loại nhỏ diện tích cũng mấy trăm trượng, xung quanh có một loạt các cửa tiệm lớn nhỏ, có mấy trăm gã Thiên Bằng nhân ra vào bên trong cửa hàng.
Ở chính giữa quảng trường, có một cái cột đá cao hơn mười trượng, mặt trên có hào quang chớp động dường như bên trong mơ hồ ẩn chứa điều kỳ lạ.
Ở dưới cột đá, có mười mấy người giơ tay chỉ trên cột đá, bọn họ đang khe khẽ bàn luận về các vật phẩm, Hàn Lập nhìn cột đá, tò mò không thôi.
Chỉ thấy mặt ngoài cột đá thành hai loại văn tự trải rộng rậm rạp, một nửa chớp động màu đỏ, một nửa nổi lên màu xanh biếc.
Hàn Lập ngưng thần nhìn kỹ loại văn tự. Mới phát hiện văn tự này đều ghi tên các loại vật phẩm quen thuộc, cũng có cả những loại xa lạ.
Loại văn tự này lúc thì hiện lên, lúc lại biến mất, giống như thay nhau chuyển động ở bên ngoài cột đá, ở chân đế cột đá có một gã thủ vệ trung niên, hai mắt của hắn nửa khép nửa mở không ngừng canh giữ nơi này.
Đây là............ Hàn Lập nhìn quét tên thủ vệ cùng với hai loại văn tự trên cột đá, trong lòng có chút kinh nghi nổi lên. Đúng lúc này, bỗng nhiên trong đám người phía dưới có một nam tử mặc áo bào cầm trên tay mấy khối linh thạch giao cho tên thủ vệ.
Tên thủ vệ trợn tròn hai mắt, gật gật đầu, sau đó lấy ra từ trong tay áo một chiếc đoản bổng màu đỏ giao cho người này.
Người này trên tay cầm chiếc đoản bổng lớn đang đứng đối diện cột đá liền bay nhanh đến một chỗ trống làm một vài động tác.
Tuy rằng động tác người này rất nhanh, nhưng không thể qua được mắt Hàn Lập, lam mang lóe lên, thấy rõ rành mạch.
Đoản bổng rung rung tại chỗ, trên cột đá xuất hiện văn tự màu đỏ, lóe lên rồi lại nhập trở lại cột đá biến mất không thấy.
Một lát sau, mấy văn tự màu đỏ lại hiện ra tại chỗ cũ.
Hàn Lập trên mặt hiện ra một tia ngạc nhiên.
Lát sau, kết quả là có một người đi ra. Bất quá người này vẫn chưa để ý tới tên thủ vệ, mà mở ra hai cánh bay vút lên không trung vài trượng, vươn một ngón tay điểm ở tại mấy dòng văn tự xanh biếc trên cột đá.
Nhất thời văn tự phát ra một ánh sáng xanh biếc nhanh chóng nhập vào ngón tay người này, làm cho cả thân thể người này toát ra ánh hào quang.
Người này chỉ vào văn tự này, hai mắt híp lại tựa hồ nhận tin tức gì, một lúc sau, hắn thu tay lại, xoay người bay thẳng đến cửa đại điện giao dịch.
Mấy người phía dưới cũng làm y như hai người lúc trước, chỉ để xem trên ở cột đá viết cái gì, bọn họ trực tiếp bay đến cột đá, lấy tay chạm đến hai loại văn tự xanh đỏ.