"Không sai, ta đúng là có ý này. Các hạ mặc dù có tư cách gia nhập tộc Thiên Bằng của chúng ta nhưng dù sao cũng xuất thân từ Nhân tộc, cho dù có thể thông qua thí luyện cùng khảo nghiệm, cũng không thể đảm nhiệm chức Thánh chủ của bổn tộc. Nhưng Hàn đạo hữu lại có thể dùng thân phận Thánh tử trợ giúp hai vị Thánh tử một tay, giúp bọn họ thông qua thí luyện. Đương nhiên nếu làm như thế, ta cũng sẽ không bạc đãi ngươi. Chẳng những có thể cho ngươi dung nhập một ít chân huyết của Côn Bằng, mà còn có hậu tạ khác".
Thiếu nữ không phủ nhận, không chút hoang mang nói.
Chuyện tốt cỡ này tìm tới cửa, nếu là người bình thường sẽ hoan hỉ vô cùng, sợ rằng lập tức đáp ứng ngay.
Nhưng Hàn Lập lại ánh mắt chớp động, không lập tức đáp lời.
Thiếu nữ cũng không có ý thúc giục, chỉ yên lặng ngồi trên ghế thản nhiên mà nhìn Hàn Lập.
Sau thời gian một chén trà, Hàn Lập lại mở miệng nói: "Tiền bối vì chuyện Thánh tử, thậm chí không tiếc để một ngoại nhân như ta gia nhập quý tộc, vậy khảo nghiệm này nguy hiểm thật không nhỏ nha. Có thể nói cho tại hạ biết trước một chút rồi Hàn mỗ lại quyết định cũng không muộn".
"Thí luyện đúng là phi thường nguy hiểm. Nói đại khái, Thánh tử các tộc tham gia, tỷ lệ đại khái khoảng sáu bảy thành. Mà tu vi Thánh tử giống nhau đều là Phi Linh Tương, tương đương với Hóa thần quý tộc. Lúc này, bởi vì Thánh chủ bổn tộc ngã xuống ngoài ý muốn. Hai gã Thánh tử chỉ có thực lực sơ cấp Phi Linh Tương, chưa chuẩn bị đầy đủ. Nếu tham gia thú luyện, mười phần là không thể thông qua. Đạo hữu thần thông tại hạ mặc dù không nắm rõ, nhưng có thể từ Nhân tộc một mình xuyên qua hơn phân nửa đại lục Phong Nguyên mà tới, thực lực tuyệt đối không phải tầm thường. Mặc dù nội dung thí luyện này nguy hiểm, nhưng đối với đạo hữu hẳn là không thành vấn đề".
Thiếu nữ mặc dù trước đó đoán có sai một chút nhưng phán đoán cuối cùng lại không sai.
"Chỉ là cấp Phi Linh Tương ư?" Khóe mắt Hàn Lập giật một cái, thận trọng hỏi.
"Các hạ yên tâm, bổn trưởng lão sẽ không nói dối gạt người".
Thiếu nữ khẽ mỉm cười.
"Tôi cần suy nghĩ một thời gian".
Hàn Lập lại hẹn thời gian.
"Sự tình trọng đại, muốn cân nhắc cũng đúng. Như vậy đi, ta cho ngươi thời gian ba ngày. Ba ngày sau, ta vẫn ở đây chờ ngươi quay lại. Ở trong thời gian này, đạo hữu có thể tự do hành động trong thành, sẽ không có người làm phiền ngươi. Mặt khác, ta tên là Kim Duyệt. Ngươi hãy nhớ kỹ tên này".
Thiếu nữ nói không chút tức giận, tựa hồ câu trả lời của Hàn Lập đã sớm nằm trong dự đoán của nàng.
Hàn Lập tất nhiên trong miệng nói cảm ơn, sau đó không chút chần chờ mà cáo từ.
Mắt thấy Hàn Lập ra cửa, thân hình thoáng một cái đã không còn thấy bóng dáng, Kim Duyệt khẽ mỉm cười, đưa tay nâng chén linh trà, nhấp nhẹ một ngụm.
"Đại trưởng lão, thật cứ như vậy mà thả hắn đi sao".