"Nơi này không phải chỗ nói chuyện, đi theo ta" Đôi mắt sáng của thiếu nữ chợt lóe, nhưng lại nói rất hờ hững, ngay sau đó quay người lại, bay về hướng khác.
Hàn Lập sắc mặt âm tình bất định một chút, nhưng vẫn thành thật mà đi theo.
Đối mặt với một tồn tại đáng sợ đã trên Hợp Thể trung kỳ, thân lại ở trong thành dị tộc thánh, hắn căn bản không có cơ hội chạy trốn. Mà nhìn bộ dạng của đối phương cũng không giống là sẽ lập tức trở mặt động thủ, cứ nghe theo lời đối phương trước vậy.
Thân hình thiếu nữ nhìn rất chậm rãi thong dong, giống như gió nhẹ, như nước chảy không mang theo chút tức giận nào, nhưng tốc độ độn quang lại nhanh kinh người.
Hàn Lập vận dụng chừng bảy tám phần linh lực mới miễn cưỡng đuổi theo được, trong lòng không khỏi thầm hoảng sợ, cuối cùng cũng cưỡng chế mấy phần ý nghĩ khác luôn quanh quẩn trong đầu xuống.
Sau khi phi hành khoảng một bữa cơm, thiếu nữ dẫn Hàn Lập hạ xuống trước một gian phòng hình trụ cao mười trượng nằm trơ trọi.
"Tham kiến đại trưởng lão". Ở lối vào có hai thiếu nữ tộc Thiên Bằng tướng mạo thanh tú ra đón, đầy vẻ kính cẩn.
Thiếu nữ Kim Sí chỉ gật đầu, liền đi vào tùy ý.
Hàn Lập theo sát phía sau, sau khi vào phòng, phát hiện chỗ này còn đơn giản hơn so với dự đoán.
Trong phòng ngoại trừ mấy cái ghế đá và bàn đá, chung quanh chẳng còn thứ gì cả.
Thiếu nữ khoát khoát tay, ý bảo hai thị nữ lui xuống. Sau đó xoay người lại, ngồi ngay ngắn trên một ghế đá, miệng hương khẽ nhếch nói:
"Ngồi xuống đi, ta có một số chuyện muốn hỏi ngươi một chút".
"Ở trước mặt tiền bối sao có chỗ tại hạ ngồi. Hàn mỗ xin rửa tai lắng nghe". Hàn Lập sắc mặt bình tĩnh nói.
"Tùy ngươi". Thiếu nữ cũng chẳng thèm để ý.
Hàn Lập quả nhiên đứng thẳng tại chỗ.
"Ngươi là tu sĩ nhân tộc sao?" Thiếu nữ sau khi suy nghĩ một lát, vừa mở miệng nói đã khiến Hàn Lập cả kinh.
"Tiền bối từng đi qua chỗ nhân tộc chúng tôi sao?" Hàn Lập cẩn thận nói.
"Đương nhiên đã từng đi qua. Ta thậm chí còn từng bái phỏng quý tộc Linh Hoàng một thế hệ trong Tam hoàng nữa, ta với bí thuật khôi lỗi (con rối) xuất thần nhập hóa của hắn bội phục vô cùng. Thật ra không chỉ ta, trong tộc Phi Linh của chúng ta còn mấy tên tồn tại cường đại khác, đều đã từng đi qua nhân tộc các người. Xét phần tình cảm này, ngươi có nghi vấn gì chi bằng cứ mở miệng hỏi, ta biết gì sẽ trả lời nấy. Nhưng có qua có lại, chờ tới vấn đề của ta, hy vọng ngươi cũng không để ta phải thất vọng. Nếu không thì..." Mấy câu đó thiếu nữ dùng ngôn ngữ nhân tộc nhấn mạnh rất rành rọt.
Hàn Lập sau khi nghe rõ ý uy hiếp trong câu sau cùng, sắc mặt không khỏi hơi đổi. Nhưng lập tức trở lại như thường.
"Tiền bối làm sao mà đoán được thân phận của vãn bối. Điều khác không nói, vãn bối tự phụ Phong Lôi Sí đã luyện hóa hoàn toàn, hơn nữa còn dùng bí thuật thay đổi khí tức bắt chước người quý tộc, cũng không phát hiện có gì bất ổn. Nếu không vãn bối sao dám lớn mật mà tiến vào quý tộc như thế chứ". Hàn Lập nhìn chằm chằm thiếu nữ, trầm giọng nói.