"Hắc minh vụ".
Linh quang trong đầu Hàn Lập lóe lên, rốt cục phát giác ra vì sao mình cảm thấy quen thuộc.
Từ đám hắc vụ chảy ra bên ngoài thạch tháp, rõ ràng khi hắn ở trên bán đảo Vụ Hải đã từng ngửi thấy mùi nấm mốc quỷ dị này.
Chỉ có điều hắc vụ ở nơi này phát ra cực kỳ mỏng manh, tựa hồ bị vật gì đó nghiêm mật trói buộc.
Trong lòng Hàn Lập có chút kinh ngạc, thế nhưng nếu như nơi đây được đám Thiên Bằng nhân coi là cấm địa, vậy hắn tự nhiên sẽ không cố ý khơi chuyện làm gì.
Lúc này bắt chước những người khác, độn quang lướt qua, muốn vòng qua đường phụ cận mà bay.
Thế nhưng khi Hàn Lập nghiêng người bay đi cách cự tháp trăm trượng! Đột nhiên một cỗ khí tức làm cho toàn thân người ta run rẩy từ trong cự tháp bộc phát lên ngút trời.
Hàn khí sau lưng bốc lên, hắn giật mình một cái, thân hình lại hơi khựng lại.
Đây là.
Hàn Lập ngừng độn quang, quay đầu lại, hai mắt thoáng cái gắt gao nhìn thẳng về phía cự tháp.
Chỉ thấy cự tháp ở phía xa tản mát ra hắc minh vụ, chẳng biết lúc nào thoáng cái biến thành nước sơn nồng đặc đen như mực. Ký hiệu bên ngoài của tòa tháp không ngừng chớp động lên lên đủ các loại ánh sáng, thế nhưng vô pháp ngăn được hắc khí đang trào ra bên ngoài.
Thế nhưng cũng may thất sắc quang mạc ở trên đỉnh tháp không ngừng phát sáng, tất cả đám hắc khí này đều bị cấm chế của thạch tháp vây trong một phạm vi nhất định. Thế nhưng chỉ một lát sau, hắc vụ tràn đầy bên trong quang mạc, khiến thất sắc quang mạc lắc lư dữ dội, giống như tùy thời đều có thể nứt vỡ ra vậy.
Đám Thiên Bằng nhân đang phi hành ở gần đấy mỗi người đều trợn mắt há hốc mồm, tất cả đều ngừng lại, lăng không nhìn dị biến phát sinh trên Phong Linh tháp.
Hàn Lập cảm giác đôi cánh của mình đột nhiên run lên rồi trở nên nóng rực, trên lưng hắn truyền đến cảm giác đau đớn cùng bỏng rát.
Sắc mặt hắn thoáng cái biến đổi.
Đúng lúc này, trong tháp phát ra một tiếng trường minh dị thường ngân cao, hàng trăm Thiên Bằng nhân ở gần vừa nghe tiếng thét này, không ngờ hai mắt khép lại, thân thể từ trên không trung rơi xuống.
Hàn Lập mặc dù vẫn chịu được, thế nhưng khi nghe thanh âm này cũng cảm thấy thần niệm có chút mơ hồ, đồng thời sau lưng lại càng nóng, đôi cánh trong nháy mắt mất đi công hiệu, thân hình thoáng cái lắc lư muốn rơi xuống.
Thế nhưng cũng may là hắn phi hành không dựa cả vào Phong Lôi Sí. Lúc này thanh quang trên người lóe lên, thân thể ổn định lại. Thế nhưng khi ánh mắt nhìn về phía cự tháp, lại tràn đầy vẻ hoảng sợ.
"Oanh" Một tiếng động lớn vang lên, tinh thạch trên đỉnh tháp đại phóng ra hào quang, thất sắc quang mạc thoáng cái cũng đại phóng, đồng thời từng đợt chú ngữ tối nghĩa từ trong cự tháp truyền ra, phảng phất như có hơn một trăm người đồng thời niệm pháp quyết vậy.
Lập tức đám Thiên Bằng nhân đang rơi xuống kia, trên người lóe lên linh quang, quanh người cả đám đều xuất hiện một tầng thất sắc quang tráo, thân hình một lần nữa trôi nổi trên không trung.