Hàn Lập trong lòng hiển nhiên là rất buồn bực, trong tình huống bình thường với thần thông của hắn vốn có thể nháy mắt hình thành bên trong Khốn Ma Võng, độn quang ra khỏi cấm chế.
Nhưng hắn lại đang ẩn thân, nếu như vội vàng dùng đến thần thông phát quang thì lập tức tin tức sẽ bị tiết lộ ra ngoài.
Thế là chỉ sau một chút do dự, hắn đã ở bên trong cấm chế.
Khoé mắt Hàn Lập hơi động, chỉ có thể tạm thời đứng bất động ở chỗ cũ, nhưng trong đầu lại cứ nghĩ đi nghĩ lại tất cả những tin tức vừa chớp qua.
Hiển nhiên những người của Xích Dung tộc này là một trong bảy hai chi của Phi Linh tộc, không biết từ chỗ nào mà biết được ba người của Thiên Bằng tộc lúc này sẽ mang hoa Mộc Linh trở về, cho nên mai phục trên con đường mà họ nhất định phải đi qua. Còn những người của Xích Dung tộc dám làm như vậy có lẽ chính là vì một nhân vật rất lớn của Thiên Bằng tộc đã chết, cả Thiên Bằng tộc cũng khó tự bảo vệ được bản thân mình.
Nhưng nếu cứ như vậy, những ý định ban đầu của hắn há chẳng phải là hỏng hết rồi sao. Lẽ nào phải vứt bỏ Thiên Bằng tộc, đi trà trộn vào nơi tập trung của đám Phi Linh tộc khác ư?
Điều này có vẻ không ổn. Dù sao nhìn từ ngoại hình, người Thiên Bằng tộc và người của Nhân tộc cũng không có gì khác biệt. Còn Phi Linh tộc, những chi khác thì không biết, nhưng nhìn dáng vẻ người Xích Dung tộc e rằng tìm một chi dễ trà trộn vào giống như Thiên Bằng tộc không phải là dễ.
Ý nghĩ của Hàn Lập lướt qua nhanh như chớp, đồng thời chú ý nhìn về phía đại chiến của người Thiên Bằng tộc và người Xích Dung tộc sau khi biến ảo ở phía không xa.
Ở đó, những âm thanh ầm ầm inh tai nhức óc vang lên, vô số những hồ quang điện lớn như con ngân mãng quay cuồng gào rít. Ba con ngân điểu dường như hoá thân thành lôi điện, miệng vuốt cùng phối hợp, anh dũng khác thường. Nhưng dưới sự bao vây của nhiều con hỏa điểu như vậy, chúng đã trở nên yếu thế.
Những con hỏa điểu này không những thần thông hoả diệm cuồn cuộn, cho dù ngẫu nhiên bị ngân điểu tấn công vào người, chỉ cần hoả diệm sáng lên, những vết thương sẽ lập tức hồi phục như thường, giống như cơ thể bất diệt vậy, mà hơn nữa con ngân điểu này sẽ bị ngọn lửa kia quấn quanh người, toàn thân lôi quang phát sáng, cho dù có bình yêu vô sự thì ngân quang phát ra trên người nó cũng nhất định sẽ bị mờ nhạt đi.
Trong lúc chúng đang tranh đấu trên không, không biết là từ lúc nào đã nổi lên một viên châu màu đỏ đậm, phát ra ánh sáng màu lửa nhạt, bao phủ toàn bộ mọi vật phía dưới nội trong mười mấy trượng.
"Phong Khiếu, ngươi và ta đồng cấp, nhưng ta có Hỏa long châu trợ giúp, xem ngươi làm sao thành đối thủ của ta" Trong khi tranh đấu, một con hỏa điểu cực lớn cơ thể rõ ràng là lớn hơn rất nhiều so với những con đồng loại, phát ra những tiếng cười cổ quái.
Một tiếng hừ lạnh lùng vang lên, một con ngân điểu đột nhiên giơ vuốt lên, lập tức năm luồng ánh sáng trắng mờ loé lên rồi vụt tắt bắn vào không trung, một khắc sau chém thẳng vào viên châu.