Xem kĩ lại, thì phát hiện những chiếc chuông phát ra mộc linh khí đậm đặc này lại là những bông kim hoa nhỏ màu vàng hình chuông. Trông rất sống động, chẳng khác gì những chiếc chuôngd đúc thật.
"Thật sự có nhiều hoa Mộc Linh như vậy, hơn nữa đều là loại từ một nghìn năm trở lên" Vừa nhìn thấy những bông hoa này, cổ họng con vượn khổng lồ phát ra những tiếng gừ gừ, tràn dầy vẻ kinh ngạc.
"Hoa Mộc Linh các ngươi đã thấy rồi. Kim Tủy t*ng trùng và Kim Mẫu San Hô Sa đâu?" Hàn Lập hỏi.
"Chỉ có thứ này sợ rằng chưa đủ. Đây chẳng qua là một trăm đóa mà thôi, theo ước định chỉ bất quá đổi lấy mười đôi linh trùng" Ánh mắt thú đầu trâu ánh lên vẻ vui mừng, nhưng vẫn rất bình tĩnh nói.
Hàn Lập cười mỉm, ném cái hộp trong tay ra phía trước, để trôi lơ lửng trong không trung, tay kia xoay một cái lại hiện ra một chiếc hộp dài. Mở nắp ra bên trong cũng đầy ắp Hoa Mộc Linh. Lần này, lập tức khiến cho mấy con yêu quái há hốc mồm kinh ngạc. "Thế này đủ rồi chứ, mang theo bao nhiêu t*ng trùng và san hô sa lôi ra hết đi" Hàn Lập nhìn chăm chăm vào mấy con yêu quái trước mặt, từ tốn nói.
Sau khi hết kinh ngạc, mấy con yêu thú thì thầm với nhau vài câu. Cuối cùng tiểu thú rút ra từ trên người một miếng khoáng vật như thủy tinh to bằng nắm tay, những yêu thú khác cũng đều lấy ra những chiếc hồ lô đen to bằng bàn tay. Chớp mắt trong đại sảnh đã xuất hiện mười lăm miếng tinh thể và và ba chiếc hồ lô đen. Hàn Lập hai mắt sáng ngời, không nói lời nào hướng về mặt đất nắm tay một cái, lập tức một miếng tinh thể bật lên, bị hút vào trong tay. Hắn cúi đầu bắt đầu tỉ mỉ kiểm tra.
Chỉ thấy bên trong tinh thể trong suốt, ngưng kết một đôi tiểu trùng màu trắng sữa dài khoảng hai tấc bất động như hóa đá. Thần niệm mạnh mẽ chớp mắt hóa thành vô số chân tơ xuyên thấu tinh thể, tác động lên một trong hai con tiểu trùng.
Lập tức trên cơ thể tiểu trùng nổi lên một lớp quang mang màu trắng sữa, vừa động đậy, từ trong miệng nhả ra một dịch giọt màu vàng, ngấm vào trong tinh thể. Cả tinh thể đột ngột biến sắc, trở nên chói sáng rực rỡ.
Hàn Lập thấy vậy, thần sắc nhất động, năm ngón tay tóm lấy tinh thể, lập tức một nguồn sức mạnh lớn tuôn ra trên linh thể. Nhưng tinh thể chỉ lóe sáng vài cái, thì lại trở lại bình thường.
"Quả nhiên đúng là Kim Tủy t*ng trùng!" Hàn Lập lẩm bẩm vài tiếng.
"Tiền bối yên tâm, lũ chúng tôi cho dù là ăn gan gấu, cũng không dám lừa gạt tiền bối."
"Vậy sao!" Hàn Lập trả lời một câu, đặt tinh thể xuống, một cánh tay kia vừa động, lại tóm lấy một chiếc hồ lô.
Vừa dốc xuống, một dòng cát tử kim sắc chảy xuống, chớp mắt đã chất một đống cao hơn ba thước trên mặt đất. Thuận tay cản lại, cát rơi một ít trên lòng bàn tay. Hàn Lập nhìn chăm chú hồi lâu. Sau đó lần lượt dốc cát trong hai hồ lô còn lại ra.