Một tiếng nổ càng lớn hơn vang lên, vô số kim mang phóng ra mãnh liệt từ trên thạch đôn.
Nhưng Hàn Lập mặt hơi biến sắc, sau khi tay vừa thu trường kiếm lại, thạch đôn lại một lần nữa xuất hiện toàn vẹn không tổn hao gì.
Thanh Trúc Phong Vân kiếm sắc bén dị thường, vậy mà cũng không có cách nào làm tổn hại đến vật ấy mảy may.
Mắt Hàn Lập chợt lóe sáng, hất vạt áo về phía thạch đôn, đột nhiên một đám hỏa cầu màu bạc bay ra.
Sau một tiếng vang nhỏ, hỏa cầu bọc lấy thạch đôn vào giữa, và phát ra những tia lửa nổ lách tách.
Nhưng thạch đôn vẫn lặng lẽ nằm đó, không hề có bất cứ biến đổi nào.
Nhưng thần niệm của Hàn Lập vừa lướt qua bề mặt của thạch đôn, trên mặt ngược lại hiện ra một tia vui mừng.
Hắn cũng không đi đâu nữa, trực tiếp khoanh chân ngồi ngay bên cạnh thạch đôn, hai tay bắt quyết, thôi động Phê Linh Thiên Hỏa tiếp tục luyện vật ấy. Từ giữa hai tay, một nguồn linh lực tinh thuần không ngừng truyền vào trong ngân sắc hỏa diễm. Cứ như thế, thời gian từng chút một trôi đi, đã qua đi một ngày một đêm.
Đột nhiên Hàn Lập khẽ quát một tiếng, ngân diễm liền trở lại thành một con hỏa điểu bay trở về, sau khi xoay quanh một vòng, liền biến mất vào trong tay áo. Hàn Lập lúc này đã đứng dậy, một lần nữa tiến đến trước thạch đôn, bắt đầu chăm chú nhìn.
Nhìn một cái, thạch đôn hầu như giống như trước, không có gid dị thường. Nhưng trong con mắt của Hàn Lập, dưới làn ánh sáng xanh, bề mặt đã có chút dấu vết tan chảy, nhưng dấu vết rất nhỏ hầu như mắt thường không thể nhận ra được. Theo như tính toán của hắn, nếu như thật sự làm tan chảy hoàn toàn vật này, không có thời gian mười năm thì căn bản là đừng nghĩ đến. Nhưng Hàn Lập không những không buồn bã mà lại vui mừng!
Đối với những người tu luyện như bọn họ, thời gian mười năm căn bản không là gì cả, nhưng vật này kì lạ như vậy, chắc chắn là một dị bảo.
Tên Bảo Quang tôn giả kia không biết làm sao mà phát hiện ra vật này. Với thần thông của hắn đương nhiều đừng hòng động vào vật này, chắc là đánh dứt khoát lấy vật này làm trung tâm, liền mở ra gian động phủ ở đây. Định sau này sẽ nghĩ cách xử lí. Hàn Lập chớp mắt đã đoán ra được bảy tám tám phần hành động lúc đầu của tên Lam giao, tuy nhiên làm thế nào đem được vật này đi đúng là một chuyện phiền toái.
Dù sao vật này cũng nặng như thế, nếu cho vào trữ vật trạc, sợ rằng sẽ lập tức đè nát không gian trữ đồ. Đành chỉ có thể dựa vào cơ thể mang vật ấy đi.
Nhưng hắn sợ rằng cho dù vận hết Phạm thánh chân ma công, một lần cũng chỉ có thể đem đi một phần ba. Nếu không đến độn quang cũng không thể điều khiển lên được. Hàn Lập nhìn thạch đôn, trầm ngâm hồi lâu.
Tay áo vừa tung lên, ù ù tiếng xé gió, hai đóa kim hoa bay ra từ tay áo, sau khi xoay vòng một cái, liền biến thành hai con Mẫu Chỉ đại kim sắc giáp trùng, chính là Phệ Kim Trùng đã trưởng thành.