"Đã là lần thứ ba đột phá chướng ngại thất bại rồi. Xem ra chỉ khổ luyện trong một thời gian ngắn thì không có cáhc nào có thể phá được cửa này". Hàn Lập lẩm bẩm tự nói mấy tiếng, rồi bàn tay của hắn đột nhiên lật lên, liền xuất hiện một vật có in hỏa phụng màu đen. Đó chính là chiếc bình nhỏ bên trong đặt ba viên Hắc Viêm Dan.
Hắc Viêm Đan tuy được coi là loại linh dược tốt nhất cần có để đột phá chướng ngại của Hóa Thần hậu kì, nhưng hiệu lực to lớn của nó đối với những tu sĩ Hóa Thần trung kì vẫn cón thể sử dụng được. Chỉ có điều hiệu lực này hơi vượt quá sức mạnh của tu sĩ cơ thể hư nhược, ngược lại còn có thể bị lửa hắc phụng thiếu chết.
Hàn Lập cơ thể là Phệ Linh Thiên Hỏa, bên ngoài lại có pháp thể song tu, đương nhiên sẽ không phải lo nghĩ về điều này. Rất có thể sau khi dùng nó thì sẽ đột phá được chướng ngại phía trước.
Nhưng nếu cứ như vậy, đến khi tiếp cấp cảnh giới Luyện Hư này thì sẽ thiếu mất một viên Hắc viêm Đan, tỉ lệ đột phá sẽ bị giảm đi không ít.
Dù sao loại linh dược Hắc Viêm Đan này cũng không phải là thứ chỉ cầu mà được. Chướng ngại trung kì trước mắt hắn đột phá là vấn đề sớm muộn. Mà vô số tu sĩ khác, trong cả một đời đều dừng lại ở cánh cửa Hóa Thần hậu kì. Từ sự chênh lệch rất lớn giữa số lượng tu sĩ cấp Hóa Thần và Luyện Hư, cũng có thể biết được độ khó của việc tiến cấp. Cho nên khi đột phá chướng ngại này đương nhiên đơn dược trợ giúp càng nhiều càng tốt.
Trong lòng lặp đi lặp lại những suy nghĩ rất lâu, khóe miệng Hàn Lập lộ ra một nụ cười khổ, thu bình thuốc trong tay lại, đặt trở về Trữ vật trạc.
Nhưng Hàn Lập cũng không có ý định tiếp tục bế quan, đứng dậy đi đến cửa mật thất.
Bên ngoài mật thất, một con cự vượn khôi lỗi không biết từ lúc nào đã đợi ở đó.
Hàn lập hơi nhíu mày, vẫn chưa nói gì, con khôi lỗi bỗng nhiên nhảy một bước lớn về phía trước, hai tay đang bê một thứ gì đó giống cây gậy màu vàng nhạt, bên trên có rải rác những hoa văn màu xanh sẫm kì lạ, đó chính là Huyền Thiên Quả Thực. Thấy vật này Hàn Lập lièn đứng nhìn chăm chú.
Một tay giơ lên hút vật này vào trong tay, đồng thời ánh sáng màu xanh trong mắt cũng phát ra, trực tiếp nhìn xuyên thấu nó. Kết quả là quầng sáng chỉ to bằng hạt đậu vàng bên trong nó lúc này đã to bằng ngón tay cái rồi.
Hàn Lập nhìn chí bảo này, trong lòng không cầm nổi một cảm giác buồn bực.
Những tư liệu có liên quan đến Huyền Thiên Quả Thực Hàn Lập khi ở trong một số điển tịch thượng cổ ở Thiên Uyên thành đã từng bí mật tìm hiểu một lượt.
Nhưng điều cổ quái chính là bất luận sách có cổ đến bao lâu thì đều khôgn có nhắc đến một chút gì liên quan đến nó. Nếu không phải khi hắn ở Nhân giới đã có một số tư liệu về Huyền Thiên Tiên Mộc, thì e rằng ngay cả Huyền Thiên Quả Thực là cái gì hắn cũng sẽ không biết.
Có điều dù như vậy thì nếu trong Huyền Thiên Quả Thực có thể ẩn chứa pháp tắc của nhất giới, thì tất sẽ là bảo vật cấp nghịch thiên. Đương nhiên điều này Hàn Lập chưa từng nói ra bên ngoài.