Bạch quang vừa động, bình ngọc xuất hiện một cách quỷ dị ở dưới lỗ hổng, dịch thể ngân sắc hóa thành một đạo ngân tuyến rơi thẳng vào trong miệng bình. Một cảnh tượng yêu dị hiện ra. Theo sự dịch chuyển của dịch thể ngân sắc thì cơ thể Ấu Thiềm cũng khô rồi thu nhỏ lại.
Dịch thể ngân sắc chảy ra từ trong thi thể không nhiều, chỉ trong một thời gian ngắn đã cạn sạch, còn thi thể thì thu nhỏ lại gần một nửa. Hàn Lập hơi nhăn mày, há to miệng lập tức một quả cầu ngân sắc bắn ra, đánh thẳng vào thi thể.
Đó chính là Hàn Lập dựa vào lực chí âm chí dương của Phệ Linh Thiên Hỏa, để dễ dàng ẩn giấu được cơ thể của Ấu Thiềm, những tàn huyết của nó đều được luyện hóa ra. Tay áo khua lên một cái, một cỗ thanh hà đã cuộn ra.
Sau khi thanh quang lấp lánh, ánh sáng mờ đã đem tất cả những giọt chất lỏng ngưng tụ lại, hóa thành một đám ngân sắc to bằng đầu quyền, rồi cuộn lại chui vào trong bình ngọc.
Với linh huyết Chân Thiềm thú thì Hàn Lập không có cách nào có thể thúc sinh ra, cho nên từng giọt một cũng không được lãng phí.
Cứ như vậy, Hàn Lập đã đem tất cả thi thể của Châm Thiềm thú xử lí một lượt, rồi mang Châm Thiềm huyết trong lời đồn cho vào bình ngọc. Sau đó, hắn thở dài một hơi, cuối cùng cũng đã yên tâm.
Hôm nay những Châm Thiềm huyết được lấy ra hắn đều không vội luyện chế Châm Thiềm dịch, mà hắn cần phải tu luyện tu vi của mình đến trạng thái cực đỉnh của Hóa Thần trung kì, đột phá cảnh giới chướng ngại mới tính tiếp. Xem ra, hắn chọn con đường pháp thể song tu có vẻ là thật sự không sai.
Trong hoàn cảnh có thân thể cường tráng và số lượng đơn dược lớn, thì đối với những tu sĩ khác mà nói có lẽ phải bỏ ra thời gian vài trăm năm mới có thể tu luyện đến cảnh giới này, nhưng đối với hắn, có lẽ chỉ cần một trăm năm, thậm chí là nội trong mười mấy năm đã có thể dễ dàng tu luyện được. Chỉ có điều phiền phức là sự đột phá chướng ngại, e rằng phải bỏ khá nhiều thời gian.
Tiếp theo đó, sau khi Hàn Lập bỏ ra mấy con Cự Vượn Khôi Lỗi, rồi lại vuối vuốt cái đầu đem Nguyên Anh thứ hai đặt ra ngoài, để nó phụ trách quản lí tất cả mọi việc trong động phủ, còn mình thì vào bên trong mật thất đóng cửa lớn lại, chuyên tâm tu luyện.
Có đầy đủ đan dược cung ứng, hơn nửa đống linh quả Long Lân Quả không ngừng được dùng, và dưới sự hỗ trợ của diệu pháp của Thoái Cốt quyết phụ trợ, pháp lực của Hàn Lập ngày càng thâm hậu dị thường, cơ thể cường đại cũng thay đổi từng ngày.
Trong thời kì này, hắn ngoài việc khổ tu Phạm Thánh Chân Ma Công ra, thì sau khi đem hai tay cùng Nguyên từ thần sơn, Ngũ tử đồng tâm ma luyện chế thành một thể, thì lại bắt đầu dựa theo Bách Mạch Luyện bảo quyết, đem 72 thanh Tranh Trúc Phong Vân Kiếm nhập vào trong những xương cốt hiểm yếu trong cơ thể.
Nếu như thật sự có thể luyện thành công, cái khác thì khỏi phải nói, chỉ cần phối hợp uy năng của Phạm Thánh Chân Ma công lại thì sức mạnh phòng ngự của những chỗ hiểm này tuyệt đối đạt đến một cảnh giới khó có thể tin được. Chỉ sợ cho dù công kích chính diện của tu sĩ cấp Luyện Hư, cũng có thể chỉ dựa vào thân thể cứng rắn này mà có thể tiếp được.