Hàn Lập cùng nàng sớm đã bày trận kỳ. Lúc này thúc dục lên, chẳng biết kỳ trận có tác dụng gì, thế nhưng chỉ bằng vào uy lực của Đại Canh Kiếm Trận liền lập tức đem hai Xương Nô vây ở trong đó.,
Một đầu Xương Nô trong đó thấy vậy, ngẩn ra, nhưng lập tức hung quang trong mắt chợt lóe, tứ chi khẽ động, hóa thành một đạo huyết ảnh nhàn nhạt chợt lóe lên, bộ dạng muốn mạnh mẽ lao ra kiếm trận.
Hiển nhiên lấy sự giảo hoạt của Xương Nô, tự nhiên biết tiếp tục dừng lại ở đây, cũng không phải cái chuyện tốt gì.
Đại Canh Kiếm Trận thần diệu ra sao chứ, cho dù là thân pháp của Xương Nô nhanh, thế nhưng ở một góc nào đó của kiếm trận, mấy trăm đạo kim ti đột nhiên hiện ra, đồng thời ào ào cuốn về phía trước.
Vài tiếng "Phốc phốc" vang lên, vô số huyết khối từ trong hư không nổ tung bắn ra, lập tức nhoáng lên, lần thứ hai lại hợp thành thân hình của Xương Nô.
Nhưng không chờ quái vật kia lại lao ra kiếm trận, bốn phía kim quang chợt lóe, lại hiện ra chi chít kim ti, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai hướng lên trên người nó hợp lại.
Kim mang chợt lóe, đã đem Xương Nô này cắt thành vô số mảnh nhỏ lần thứ hai.
"Bang bang" vang lên tiếng nổ lớn, tất cả mảnh nhỏ tự động nổ tung, lại lấy hình thái huyết vụ muốn chạy thẳng ra ngoài kiếm trận.
Nó đối với kiếm ti không ngừng cắt tới ở bốn phía lại không chút nào để ý tới. Hàn Lập ở bên ngoài thấy vậy, trong mắt lam mang chợt lóe.
Thanh Trúc Phong Vân Kiếm của hắn cũng không phải chỉ có chút thần thông ấy, lúc này trong lòng thúc dục kiếm quyết, phát động thần thông trên phi kiếm phụ cận.
Chỉ thấy kiếm ti vốn ánh vàng rực rỡ, rung lên biến thành vẻ trong suốt tuyết trắng, hàn khí nhè nhẹ từ trong những kiếm ti này liên tục tuôn ra.
Kể từ đó, ngay cả huyết vụ kia là thân thể vô hình, thế nhưng bị tất cả chi chít những kiếm ti thuộc tính cực hàn đi qua này, trong nháy mắt bên ngoài thân cũng hiện ra một tầng băng tầng. Cuối cùng một tiếng "Thử lạp" giòn vang, huyết vụ hoàn toàn hóa thành một khối băng trong suốt, không cách nào nhúc nhích được mảy may.
Tiếng sấm rền "Oanh long long" nổi lên, ở giữa kiếm ti đồng thời bắn ra vô số hồ quang mảnh nhỏ, nhất thời bao phủ trong kim sắc điện quang, toàn bộ khối băng hoàn toàn biến thành bột phấn trong suốt, nhje nhàng tản ra các nơi.
Môi Hàn Lập vểnh lên một cái, không khỏi lộ ra vẻ tươi cười. Nhưng tiếp theo, dáng tươi cười ấy trong nháy mắt ngưng đọng lại.
Chỉ thấy bột phấn trong suốt này đột nhiên nổi lên một tầng huyết quang, hóa thành những giọt chất lỏng đỏ tươi như máu, không chờ kiếm ti bốn phía cắt tới lần thứ hai, tất cả đều bắn nhanh quay về về phía sau.
Tiếp theo, chỗ trung tâm kiếm trận huyết quang chợt lóe, lại hội tụ lại thành đầu Xương Nô kia.
Mà Xương Nô lúc này, tuy rằng huyết quang trên người thoáng phai nhạt một phần, hình dạng cũng không quá rõ ràng.
Tuy rằng Đại Canh Kiếm Trận vừa bức bách quái vật này, nhưng tựa hồ vẫn chưa tạo thành tổn thương thực sự cho nó.
Trong lòng Hàn Lập càng nổi lên sự kiêng dè hơn!
Lúc này hắn cũng không nói gì, pháp lực trên người lưu động không ngớt, đem kiếm trận thúc dục tới mười thành uy lực. Nhất thời trong kiếm trận kim ti hiện lên một tầng rồi lại một tầng, càng ngày càng nhiều, bộ dáng chừng mấy nghìn đạo, tất cả đều như ẩn như hiện hướng phía trung tâm cuồn cuộn vây tới.