"Chư vị đạo hữu cẩn thận một chút, trong sương mù sẽ có một loại quái cầm không rõ tên, cũng may thực lực không tính là cao, chỉ cần phải cẩn thận toan dịch của chúng nó phụt lên, thì không đáng ngại. Về phần chút hơi nước này, thì giao cho phu phụ ta trừ bỏ đi." Thanh niên họ Chúc đang phi hành đầu tiên bỗng nhiên nói lớn.
Tiếp đó ngay trước ánh mắt ngẩn ra của những người khác, thấy ngân thanh niên hé miệng ra, bỗng nhiên phun ra một bình ngọc trường hiệu trắng xóa, quay tròn xoay chuyển một cái, miệng bình liền nhắm ngay bạch sắc sương mù phía trước.
Hai tay thanh niên bấm quyết, trong miệng nói lẩm bẩm, linh quang trên bình ngọc phóng ra mạnh mẽ.
Một tiếng " Phốc xuy" vang lên, một cổ thanh sắc kình phong từ trong bình phun ra.
Kình phong ấy khi vừa thổi ra thì chỉ là thanh quang nhàn nhạt, thế nhưng sau khi vừa thổi xa ra mấy trượng, thì cuồng phong gào thét phần phật một tiếng, trong nháy mắt hóa thành cơn lốc phi thường mãnh liệt thổi về phía trước.
Trên mặt hồ, sương mù nhất thời dữ dội cuồn cuộn lui về phía sau. Một cái thông đạo phi thường rõ ràng, như ẩn như hiện ở trong sương mù hiện ra."Đi thôi!"
Thanh niên họ Chúc ra lệnh một tiếng, tự mình cùng bạn lữ dẫn đầu bay vào trong thông đạo, mà bình ngọc lại thủy chung xoay quanh trên đỉnh đầu, cuồng phong liên tục phụt lên.
Những người khác thấy vậy, trong lòng buông lỏng, cũng không lại chần chờ đều theo sát mà vào.
Quả nhiên tựa như thanh niên họ Chúc nói, sau khi mới bay vào trong hồ hơn mười dặm, trong sương mù từ bốn phía bắt đầu bay ra một ít bạch sắc phi cầm lớn vài thước, từng con trông như chiếc thuyền nhỏ dài, ở bụng sinh ra một đôi lục sắc lợi trảo.
Những phi cầm này rõ ràng là hướng tới chúng tu sĩ, vừa lao ra khỏi sương mù, lập tức há miệng ra, một đạo rồi lại tiếp một đạo thủy tiễn đen nhánh phóng thẳng đến mọi người.
Trong vài tiếng quát khẽ, quần tu đều phóng ra pháp bảo của mình, hoặc đem phi kiếm hóa thành một đoàn linh quang, hoặc mặt cổ thuẫn hiện lên trước người...
Hắc sắc thủy tiến này vừa bắn tới phía trên, lập tức hóa thành một cổ khói đen biến mất.
Còn các bảo vật khác như kiếm, tại chỗ bị phun trúng, hiện ra lỗ thủng chi chít.
Sắc mặt chủ nhân của những pháp bảo này nổi lên vẻ đại biến, lập tức có người lớn tiếng ồn ào lên:
"Mau ra tay tiêu diệt mấy thứ này, toan dịch của nó có thể ăn mòn các loại bảo vật."
Vừa nghe nói thế, những người khác cũng sợ hãi trong lòng, tất cả thần thông tung ra hết, từng đạo kinh hồng cùng từng mảng từng mảnh quang hà đồng thời hướng quái cầm chặn đầu chụp tới.
Nơi mà kinh hồng quang hà đi qua, các quái điểu đều hóa thành một đoàn huyết vũ rơi xuống, trong nháy mát bị diệt giết không còn một mảnh.
Thấy tình hình ấy, cả người vốn có chút kiêng kỵ, trong lòng cũng buông lỏng.
Thực lực những quái điểu này quả nhiên cực yếu.
Nhưng hầu như chỉ một giây sau, vài tiếng âm thanh kỳ từ trong sương mù truyền ra, bỗng nhiên lại bay ra một đám bạch sắc quái điểu nữa, cũng lại từng cỗ từng cỗ hắc sắc thủy tiễn khắp bầu trời đánh tới.