Hơn mười ngày sau, đột nhiên từ bên ngoài phòng băng của Hàn Lập truyền tới một tiếng huýt dài, mặc dù âm thanh không lớn nhưng cũng đủ đem Hàn Lập đang nhập định gọi tỉnh dậy.
Hai mí mắt hắn vừa động liền mở hẳn hai tròng mắt ra.
Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe lên, trong đầu trầm tư suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi đứng lên.
Đẩy cánh cửa băng ốc, đi ra ngoài.
Chỉ thấy trước mặt là một phiến trống trải vô cùng lớn, không biết từ khi nào nơi đây đã xuất hiện một gian đại điện nghiễm hàn băng rộng tới cả trăm trượng. Trong đại điện dùng những băng trụ thô to để chống đỡ. Mặc dù những băng trụ này thô ráp xù xì nhưng dưới ánh mặt trời chiếc lên loang loáng cũng tạo được một phen khí thế.
Giữa đại điện có một đài băng cao mấy trượng, đứng trên đó là một đôi nam nữ.
Nam chính là một vị tu sĩ khá lớn tuổi, tóc đã bạc nhưng nhìn rất đẹp trai tuấn mỹ, nữ tử thì lại là một người trẻ tuổi, vóc người đầy đặn, xinh đẹp dị thường, cánh tay trắng nõn cùng một chút đôi chân ngọc ngà lộ ra bên ngoài trong vô cùng hấp dẫn.
Hai người này dĩ nhiên đều có tu vi luyện hư kỳ, nam tử tóc bạc thậm chí còn là trung kỳ cảnh giới.
Như vậy tiếng huýt gió kia chính được phát ra từ nam tử tóc bạc này.
Lúc này dưới đài băng đã có bốn năm người đứng, trong đó có Oánh tiên tử cùng đám người Liễu lão giả. Mà đương nhiên nghe được tiếng huýt gió kia không chỉ có mình Hàn Lập, lúc này nhìn xung quanh đã có rất nhiều người lục tục đi ra.
Trong nháy mắt đã có gần hai mươi tu sĩ tiến đến từ khắp nơi trên ngọn núi.
Toàn bộ những người này đều đã ngoài tu vi hóa thần kỳ, sau khi nghe tiếng huýt gió thì đều hướng tới đại điện với thần sắc khác nhau.
Hàn Lập bất động thanh sắc, cũng không vội vã gì, đợi mấy người tiến vào rồi mới hòa mình cùng dòng người.
Những tu sĩ tiến vào đại điện có không ít người quen biết hai người nam nữ trên đài, cung cẩn ân cần thăm hỏi.
"Ra mắt Chúc tiền bối, Thanh tiền bối!"
"Hai vị tiền bối cũng tới rồi! Vãn bối xin ra mắt hai vị tiền bối!"
Hàn Lập tùy ý tìm một vị trí, lạnh nhạt đứng bất động ở đó.
Người lúc đầu tới mời hắn tham gia nhiệm vụ lần này chính là hai kim vệ của Thiên Uyên thành danh khí không nhỏ đang đứng trên đài cao kia.
Cả hai nam nữ tu sĩ này.
Mặc dù cũng chỉ một lần quan hệ qua, nhưng Hàn Lập cảm thấy hai người này cũng không tệ lắm, hơn nữa lại cũng là phi thăng tu sĩ. Nếu không ngay cả có hứa hẹn gì đi chăng nữa thì cũng chưa chắc hắn đáp ứng tham dự việc này.
Nam tử họ Chúc trong miệng lúc nào cũng cười thân thiện, hướng tới mọi người liên tục thăm hỏi. Sau một hồi mới lên tiếng lanh lảnh:
"Mọi người không sai biệt lắm cũng đã tới đầy đủ, xin mời chư vị đạo hữu trước tiên hãy ngồi xuống. Chúng ta sau đó sẽ cùng thương lượng làm thế nào để thanh tiễu đám bích nhãn chân thiềm kia."
Lời của lão vừa dứt thì nữ tử xinh đẹp bên cạnh lập tức vung tay đánh ra một đạo pháp quyết.