Hiển nhiên những thứ này là do Hàn Lập thi triển thần thông biến ảo thành hư ảnh mà thôi.
Cùng thời gian, hắc quang chợt lóe lên trên đỉnh đầu cự nhân, một đạo thanh ảnh khác từ trong hư không chợt hiện, im lìm đáng xuống phía dưới.
Thế nhưng mộc linh biến thành cự nhân dường như đã sớm dự liệu được, cái đầu bỗng dưng nhoài về phía trước, trong miệng phun ra một đạo cột sáng màu xanh biếc.
Cột sáng này to như bắp đùi, hơn nữa tốc độ lại rất nhanh, kết quả, đạo thanh ảnh kia căn bản không kịp trốn tránh đã bị một kích đón đầu.
Lập tức phát ra một tiếng hét thảm, thanh ảnh loạng choạng một cái liền bị một kích này đánh bay.
Trên mặt cự nhân lộ ra một tia cười lạnh.
Nhưng vào lúc này, ở một nơi gần ngay gang tấc sau lưng hắn, tử quang đột nhiên phóng đại, lại là một đạo nhân ảnh quỷ dị không thể tưởng tượng nổi hiện ra, tay áo phất lên, mấy trăm kim sắc quang điểm lập tức kích xạ ra.
Bóng xanh thình lình xuất hiện chính là Hàn Lập.
Khoảng cách gần như vậy cho dù cự nhân đã biết sự tồn tại của thanh ảnh thế nhưng cũng không kịp ngăn.
Không hề dừng lại mảy may.
Chỉ nghe thấy âm thanh như mưa rào rơi "Phốc phốc", đám quang điểm kia đều tập trung đánh tới phía sau lưng cự nhân.
Cự nhân kinh sợ quay lại, trong miệng phát ra một tiếng gầm nhẹ, một cái đại thủ lục sắc quỷ dị xuất hiện ngay đỉnh đầu Hàn Lập, hùng hổ chụp lấy.
Hàn Lập cũng không hề sợ hãi, hai cánh sau lưng mở ra, muốn phá không mà bay đi.
Thế nhưng cự nhân lại hừ lạnh một tiếng, hai ngón tay trên đại thủ bỗng nhiên búng, vù một tiếng, lập tức hai cái móng tay được bắn ra, tiếp đó biến mất không thấy.
Thời khắc này, hai đạo lục mang với tốc độ không thể tưởng tượng nổi xuyên thủng qua hai cánh sau lưng Hàn Lập, sau đó vang lên một tiếng lôi minh.
Hàn Lập quá kinh hãi, vừa định rùng mình bỏ chạy tới một hướng khác, thế nhưng đã muộn.
Trên không trung, linh quang quanh đại thủ phóng đại, hắn chỉ cảm thấy không khí bốn phía đang xiết chặt, biến thành tinh cương. Với một thân sức lực như hắn cũng không khỏi đình trệ, miễn cưỡng mới giãy ra được.
Thế nhưng đã chậm, lục sắc đại thủ chặn ngang đường bay của hắn, gắt gao tóm lấy.
Khí lực của lục sắc cự nhân quả là mạnh mẽ, trên mặt hiện ra nụ cười âm trầm, trong mắt lại lộ vẻ bạo ngược.
Năm ngón tay dùng lực, lục quang trên đại thủ nhấp nháy, nó muốn đem Hàn Lập còn đang sống sờ sờ biến thành bánh thịt.
Sắc mặt Hàn Lập đại biến, trong miệng bỗng nhiên lầm bầm, quang hoa trên người không ngừng lưu chuyển. Năm ngón tay bỗng lòe sáng, cả người phảng phất như là một tờ giấy bị đốt, động vào liền bị tan ra, hóa thành điểm điểm linh quang.
Đám linh quang này lại ngưng tụ tại một nơi không trung phụ cận, lại hóa thành ấn tín màu xanh, đột nhiên bắn về phía xa.
Thần sắc của cự nhân ngưng trọng, lộ vẻ bất ngờ.
Tại chỗ cách đó hơn mười trượng, không gian bị ba động, Hàn Lập từ trong hư không như thiểm điện hiện ra sắc mặt hơi có phần trắng bệch, thế nhưng một chiêu này lại có thể thoát khỏi bàn tay lục quang.