"Hàn huynh cũng nhận ra tài liệu của hộp ngọc này. Cái này đích thật là nổi danh sánh ngang huyền ngọc vạn năm - viêm ngọc, cũng chỉ có loại tài liệu cực hiếm này chế tác đồ vật, mới có thể cam đoan linh khí của phượng linh chi vũ không bị tiết ra." Diệp Dĩnh mỉm cười nói, mang theo vài phần tự đắc.
Chỉ sợ cũng chỉ có thế lực Diệp gia bọn họ, mới có thể dùng được loại tài liệu quý hiếm như vậy để chế tác một đồ vật bình thường a.
Mà lúc này, Hàn Lập khẽ cười một tiếng thần sắc như thường.
Diệp Sở sắc mặt không đổi mở nắp hộp ngọc ra, bên trong rõ ràng là ba cái lông dài năm màu, mỗi cái dài ba thước, lập lòe quang mang.
Nàng chỉ tay vào một trong ba cái lông dài.
Nhất thời vật ấy bay lên khỏi hộp ngọc, từ từ hướng Hàn Lập bay qua.
Hàn Lập lộ vẻ ngưng trọng, một tay vươn tới chiếc lông dài, linh vật này đã bị thu vào tay.
Sau đó hắn dùng ngón tay vuốt ve, cẩn thận quan sát.
Chiếc lông dài trong suốt, phía trên phù văn năm màu như ẩn hiện, hàm chứa linh khí cực kì kinh người.
"Không sai, hẳn là thiên phượng chi linh thật." Hàn Lập vừa lòng gật đầu," Thiên địa linh vật như vậy, chỉ sợ muốn phỏng chế cũng bất lực."
Sau đó bàn tay hắn vừa lật, xuất ra một hộp ngọc trong suốt như băng, tản ra khí lạnh kinh người, đúng là hộp ngọc luyện chế từ huyền ngọc vạn năm.
Hai người đối diện ngẩn ra, không khỏi giật mình liếc mắt nhìn nhau một cái.
Hàn Lập lại đem thiên phượng chi linh bỏ vào hộp ngọc, bạch quang chợt lóe, hộp ngọc như vậy biến mất không còn bóng dáng.
"Nếu đã thu được phượng linh, chân long huyết tất nhiên thuộc về hai vị đạo hữu." Hàn Lập nhìn lướt qua hai cô gái, một tay hướng thanh đỉnh bắn ra.
"Đương" mộ tiếng vang nhỏ, thanh ti trên đỉnh vừa động, đem huyết long quăng lại đây.
Huyết long thân thể chợt lóe linh quang, nhưng lại giãy dụa trên không trung, bộ dáng một bỏ chạy.
Nhưng bạch bào thiếu nữ phía đối diện đã sớm mừng rỡ, nhấc hồ lô tím trong tay, nhất thời ong ong hai tiếng vang lên, bỗng nhiên một mảnh lam mang từ bên trong hồ lô cuồn cuộn mà ra.
Lam quang chợt lóe, bao vây huyết long ở bên trong, kéo lại gần thiếu nữ trong gang tấc.
Hai cô gái hai mắt không chớp nhìn vào huyết long, thần niệm trong nháy mắt xuyên thấu toàn thân huyết long một lần.
"Đúng là chân long huyết!" Sau một lát, Diệp Sở nhẹ thở ra một hơi, rút cuộc điểm điểm đầu.
Thiếu nữ cũng lộ vẻ tươi cười.
Nàng hai tay bấm đốt niệm chú, lam hà cuốn về, đem huyết long thu nhỏ lại, cuốn vào trong hồ lô.
"Hàn huynh, thật đúng là người thủ tín. Xong việc chỗ này, khi phản hồi Thiên uyên thành có hứng thú tham làm khách khanh của Diệp gia chúng ta hay không, Diệp gia đối với người thần thông phi phàm như Hàn huynh, đều luôn có hậu đãi." Bạch bào thiếu nữ thu hồ lô, cuối cùng hướng Hàn lập cười ngọt ngào, mở lời mượn sức.