Hàn Lập mắt không chớp, ngóng kim long thải phượng trong không trung. Lực lượng ngang nhau trong lúc nhất thời khó phân cao thấp.
Chẳng lẽ cần đánh liên tục mấy ngày đêm, trở thành cục diện tiêu hao chiến?
Hàn Lập tâm niệm như điện, ánh mắt thu lại. Đánh giá hai người nữ tử áo bào trắng và Diệp Sở đang ngồi trong pháp trạn mà sắc mặt ngẩn ra.
Thiếu nữ hai mắt nhắm chặt, tay bấm tay niệm thần chú, ngũ sắc hào quang trên người quay cuồng liên tục. Thoạt nhìn không có bất kỳ dị thường, nhưng Diệp Sở vẫn không ngừng phun thanh quang rót vào cơ thể cô gái, da thịt nhan sắc cũng đã đại biến.
Ban đầu da thịt xanh biếc như mộc linh, nhưng giờ này đã trắng nõn như mỹ ngọc không chút tỳ vết.
Nàng ta hoàn toàn biến thành một đại mỹ nữ thiên kiều bá mị, khuôn mặt trái xoan, mắt phượng long lanh, bộ dáng chỉ khoảng mười tám tuổi.
Tựa hồ cảm ứng được ánh mắt Hàn Lập đang nhìn chăm chú, nàng ta lạnh lùng thoáng liếc nhìn một cái, ánh mắt dường như băng hàn dị thường không chút cảm tình.
Nhận thấy nàng ta có một chút tức giận, Hàn Lập đành cười rồi lập tức quay đầu đi.
Đúng lúc này, từ không trung truyền đến từng tràng âm thanh vang vọng khó nghe.
Hàn Lập trong lòng rùng mình, hướng nhìn lên không trung.
Trên không trung tình hình đại biến, cơn lốc đang biến ảo thành lam sắc linh quang, vô số đóa băng liên rất lớn trong suốt nở rộ ra. Một cỗ cực hàn chi lực tinh thuần trong nháy mắt gia nhập vào trong tràng tranh đấu.
Cỗ cực hàn này cùng hoả diễm hòa vào nhau, tựa hồ không chút bài xích nhau mà ngược lại hai loại lực lượng có tính chất trái ngược này còn ẩn ẩn hỗ trợ lẫn nhau, uy lực tăng lên gấp bội phần.
Nhất thời hỏa diễm cùng lam sắc băng liên đan vào nhau trải rộng hơn phân nửa khoảng không trước mắt, đem lôi điện lực áp lui về phía sau.
Thải phượng không biết thi triển công pháp thần kỳ gì mà đem phong lực biến ảo thành băng hàn chi lực nên trong trận chiến đã chiếm thế thượng phong.
"Hắc hắc, ngũ hành chuyển hoán, chúng nguyên quy nhất! Rốt cục ngươi thi triển âm dương hóa cực quyết? Tốt. Khá lắm, cuối cùng ta đã chờ đến ngày này." Hoàng kim cự long mắt thấy đã chống đỡ nổi nhưng cũng không kinh hoảng thất thố, ngược lại trong miệng phát ra tiếng người, sau đó cất tiếng cười to, tỏ ra vui vẻ dị thường.
"Ngươi biết công pháp này?" Thải phượng thân hình ngưng trọng, trong miệng cũng truyền ra thanh âm kinh nghi.
Đúng là tiếng của thiếu nữ áo bào trắng.
Nhưng cự long căn bản không trả lời Thải phượng, ngược lại từ miệng truyền ra thanh âm chú ngữ đinh tai nhức óc. Một màn quỷ dị xuất hiện làm cho người ta phải giật mình.
Kim quang trên thân hình khổng lồ của cự long bỗng nhiên rút đi, ngược lại biến thành huyết hồng chi sắc. Lập tức cự long hé miệng phun ra một cột máu lớn.