"Lúc mọi người tới gặp phải mai phục trong rừng bởi vì Mộc Tộc cao tầng đã cải biến Hắc Diệp Sâm Lâm, phía mép ngoài có đặt Mộc La Thụ để giám thị. Chỉ sợ thiếu chủ khi vừa tiến vào rừng rậm đã bị cây này phát hiện. Cũng may Mộc Tộc cao tầng đối với Hắc Diệp Sâm Lâm vẫn chưa coi trọng nên chỉ phái một gã ngân giai mộc linh hạ vị chủ trì. Nếu không, cho dù ta ở bên trong phối hợp tác chiến, các ngươi cũng rất khó thoát thân." Nữ tử thận trọng nói.
"Nguyên lai là như vậy! Sở tỷ tỷ, thật sự là ngươi đã quá vất vả."
Thiếu nữ thần sắc vừa động, chậm rãi nói.
Không có gì, ta ở Mộc Tộc vài năm cũng không bị bạc đãi, cũng nắm giữ không ít bí mật của Mộc Tộc. Cuối cùng cũng hoàn thành trọng trách với bổn tộc chúng ta. Chẳng qua hiện giờ ta bị bại lộ, nên ta không cách nào tiếp tục ở lại Mộc Tộc." Diệp Sở cũng không hề để ý mà nói ra toàn bộ như vậy. Hàn Lập nghe xong trong lòng khẽ động. "Thiên Uyên Thành có thể lập tức bùng nổ đại chiến. Nếu không xảy ra việc này thì gia chủ cũng tính toán tới việc triệu hồi tỷ tỷ. Với tu vi hiện giờ của tỷ tỷ mà tiếp tục tiềm phục tại Mộc Tộc thì quả là quá lãng phí nhân tài…" Thiếu nữ áo bào trắng nhẹ giọng cười. Tiếng cười này tựa hồ đã tác động đến nội thương của nàng ta, việc này làm cho nàng ho khan vài tiếng, sắc mặt càng thêm trắng bệch. "Thiếu chủ không sao chứ, nếu không hãy nuốt một viên Phượng Linh hoàn?" Diệp Sở vừa thấy tình cảnh thiếu nữ, sắc mặt liền lo lắng mà mở miệng khuyên nhủ. "Không cần! Phong Linh hoàn còn lại không nhiều lắm, ta giữ lại vì còn có lúc cần dùng đến." Thiếu nữ lại nói. "Thế nào, Diệp cô nương bị nội thương rất nặng sao?" Ánh mắt Hàn Lập khẽ chớp lên. "Bị tên ngân giai mộc linh kia đánh một chưởng, ngươi nói xem bị thương có nặng không?" Thiếu nữ áo bào trắng nhìn Hàn Lập bĩu môi, bộ dáng có vẻ tức giận. "Nếu chỉ là nội thương, tại hạ còn có vài loại đan dược, có lẽ đối với vết thương này sẽ có chút tác dụng." Hàn Lập thản nhiên nói, tay áo rung lên, phóng ra mấy bình thuốc. Hai hàng lông mày Thiếu nữ áo bào trắng nhíu lại, tay nâng lên nhận lấy bình thuốc sau đó mở ra đưa mũi ngửi vài lần. "Đan dược tốt, Bách Thánh hoàn, Hồi Linh thủy. Hàn huynh quả là người hào phóng, lại có loại thuốc tiên này để chữa thương. Đã như vậy, tiểu muội sẽ không khách khí." Thiếu nữ dường như cũng biết không ít về các loại đan được, nháy mắt đã nói ra tên vài loại đan có chút giật mình. Mấy loại linh dược này thiếu nữ cũng chuẩn bị một ít, nhưng lúc này chúng lại được một gã Hóa Thần tu sĩ một hơi xuất ra, tự nhiên vẫn còn có chút khó tin. Đôi mắt thiếu nữ khẽ chớp vài cái rồi không chút khách khí nhận hết các bình dược, sau đó cũng nuốt luôn vài viên. Ánh mắt thiếu nữ nhìn Hàn Lập tín nhiệm dị thường. Hàn Lập thấy nữ tử này quyết đoán như vậy, hắn cũng có vài phần bội phục. Đương nhiên tám chín phần, đó cũng do nàng ta có bí thuật gì đó, căn bản không sợ hắn động tay chân trong đan dược. Đúng rồi, Hàn huynh làm sao tới đây tìm được tiểu muội? Loại phù ẩn nấp vừa rồi tựa hồ là ngân khoa phù, không biết kêu tên gì? Ngân khoa linh phù cao minh như vậy, tiểu muội mới lần đầu nhìn thấy." Sau khi thiếu nữ nuốt đan dược, khí sắc chuyển biến tốt đẹp hơn nhiều, nhãn châu chuyển động rồi bỗng nhiên mở miệng hỏi thăm về Thái Nhất Hóa Thanh Phù.