Hai mắt xanh biếc của báo lân thú nhắm lại hồi lâu bỗng nhiên mở to, khẽ gầm nhẹ một tiếng.
Hàn Lập thấy vậy, mặt lộ ra vẻ tươi cười.
Hắn từ khi thu phục con thú này, không lâu trước đó đã phát hiện trừ bỏ thân pháp cực nhanh của tiểu thú, thân thể cứng rắn hơn sắt thép thì nó vẫn còn một loại thần thông thần kỳ là tìm kiếm vật.
Chỉ cần để con thú này cảm ứng qua đồ vật nào đó, bất luận vật chết hay vật còn sống thì nó đều có thể không quản đối phương dùng cấm chế ẩn nấp gì chỉ cần ở trong vòng trăm vạn dặm sẽ tìm ra chuẩn xác.
Thiên phú truy tung này không phải dựa vào khứu giác, mà là một loại thần thức cảm ứng kỳ diệu.
Ít nhất Hàn Lập cũng tự nhận bản dưới tình huống không dùng Thái Nhất Hóa Thanh Phù thì cũng không thể thoát khỏi sự truy tung con thú này.
Về phần điểm bạch quang trong pháp bàn, chính là tinh khí linh thuần của thiếu nữ áo bào trắng lúc xuất phát giao cho để liên hệ cũng giống như những người khác.
Tiểu thú cảm ứng một lúc, đầu lâu khẽ nghiêng nghiêng, tựa hồ cân nhắc điều gì, nhưng một lát sau tứ chi vận động liền hóa thành một đạo hư ảnh bắn nhanh đi.
Hàn Lập cũng không vội vã đi theo, mà một tay bấm quyết niệm thần chú, bỗng nhiên hướng phía dưới đánh ra một đạo thanh quang.
Kết quả từ dưới mặt đất truyền ra một tiếng tiêm minh, theo đó một đoàn ngân sắc hoả diễm đột nhiên bay ra, bên trong ẩn ẩn có một con hỏa điểu đang bay lượn.
Đúng là phệ linh thiên hỏa lúc trước khi ở Hắc Diệp Sâm Lâm Hàn Lập thả ra ngầm ẩn núp.
Sau này vì nhiều lý do, Hàn Lập từ rừng rậm đào thoát ra ngoài vẫn chưa thu hồi hỏa điểu này. Cũng may hỏa điểu này sớm đã được luyện hóa, cho dù độn tốc của hắn có nhanh hơn nữa thì nó vẫn có thể theo sát không rời.
Đương nhiên Hỏa Điểu này cũng không phải là linh thú chân chính, để duy trì hình thái thì phải tiêu hao một ít pháp lực. Nhưng một chút tiêu hao đó Hàn Lập cũng không để ý lắm.
Thấy phệ linh hỏa điểu cũng không vấn đề gì, Hàn Lập vừa lòng gật đầu chỉ tay xuống dưới, hỏa điểu này lại nhập vào lòng đất biến mất không thấy bóng dáng.
Nơi này vẫn đang rất nguy hiểm, hắn cũng sẽ không dễ dàng đem hỏa điểu này thu hồi, đành tiếp tục để nó bên ngoài cơ thể làm đòn mai phục tối hậu khi cần thiết.
Xong tất thảy mọi việc, Hàn Lập hòa vào linh quang chói lòa hóa thành một đạo thanh hồng bắn nhanh đi, chỉ chớp lên vài lần đã đuổi sát báo lân thú.
Tiểu thú theo phía bắc mà đi, ước chừng đi được một thời gian dài, rồi đột ngột lại biến đổi sang một phương hướng khác.
Hàn Lập cảm thấy nao nao, nhưng không nói gì, cũng tùy theo đó mà cải biến phương hướng.
Nhưng tiếp theo, báo lân thú lại liên tiếp thay đổi phương hướng mấy lần.