Vài tên mộc linh cả kinh, lục quang trên người chớp động, hoặc là hiện lên một chiếc mộc giáp thuẫn hoặc là miệng phun ra một đoàn lục hà, muốn đánh hạ huyết ti của thiếu nữ.
Nhưng huyết ti này chẳng biết được cô đọng từ vật gì mà phảng phất như như hư ảnh có thể xuyên thủng phòng ngự, huyết ty chợt lóe đã bắn vào người mộc linh; toàn thân mộc linh hiện lên huyết quang, trong nháy mắt bị từng sợi từng sợi huyết sắc ti võng cuốn chặt, nhất thời, mộc linh không thể giãy dụa thoát ra.
Trong lúc đó, cây cổ thụ vốn bị Hàn Lập dùng kiếm khí chém thành hai nửa lúc trước bỗng xuất hiện hai đạo kim ảnh nhàn nhạt bổ nhào về phía Mộc Thụy.
Mộc thụy hừ lạnh một tiếng, hai tay khẽ tụ lại.
Nhất thời lưỡng đạo ngân quang chợt lóe rồi đánh lên phía trên kim ảnh.
"Rầm rầm" Hai tiếng trầm đục vang lên, kim ảnh nổ tung tạo thành vô số điểm kim quang văng tứ tán khắp nơi bắn vào ngân giai mộc linh.
Rống lớn một tiếng, bốn phía Mộc Thụy bỗng nhiên hiện ra một mảnh kim sắc phù văn tạo thành pháp trận, linh quang đại phóng, đem cao giai mộc linh bao bọc vào trong.
Trong mắt Mộc thụy tử mang co rút lại, hai tay hắn lại hợp lại, giữa lòng bàn tay hiện lên một đoàn ngân quang chói mắt, sau đó tạo thành vô số đạo ngân mang bắn ra bốn phương tám hướng một cách mãnh liệt.
Tiếng nổ ầm ầm truyền đến, ngân mang kim phù đan vào nhau, kim sắc phù văn này không biết là thần thông cổ quái gì lại có thể ngạnh kháng đỡ một kích của ngân giai mộc linh, chỉ có một phần nhỏ phù văn bị đánh tan.
Màn này làm cho mộc linh cấp cao như Mộc Thụy trong lòng kinh sợ vô cùng.
Không chút lưỡng lự, hai tay trong lúc đó lại hiện lên ngân quang, ngưng tụ quang đoàn khác còn chói mắt hơn so với lần trước vài lần.
Nhưng lúc này, vừa thấy ngân giai mộc linh cùng các cao giai mộc linh khác tất cả đều bị cuốn lấy, Hàn Lập cùng Lũng Đông mặc dù có chút kinh nghi, nhưng đâ có thể đứng đây mà chờ chết nên lúc này mừng như điên, cả hai đều vận dụng thần thông bảo mệnh lập tức hướng bốn phía bắn đi.
Trong lúc đó thiếu phụ hai tay bắt quyết, thân hình lộn một vòng hạ xuống mặt đất, trong nháy mắt đã hóa thành một con hỏa phượng diễm lệ dị thường, cả người bốc lên yêu diễm màu đen cuồn cuộn, rồi xông vào trong đám mộc viên, mặc cho các loại vũ khí trong đàn cự viên tới tấp đánh tới nhưng tất cả đều nhanh chóng hóa thành tro tàn.
Trong chớp mắt, hỏa phượng này đã phóng ra phía xa hơn trăm trượng.
Lũng Đông săc mặt ngưng trọng, miệng nuốt vội một viên ngũ sắc đan dược, sau đó trong miệng lẩm bẩm niệm chú, trên người lại hiện lên một bộ cánh chiến, trên chiến giáp còn hiện ra một Ngũ Trảo Kim Long hư ảnh.
Một tiếng Long ngâm cao vút, tiếp theo nó xoay quanh một vòng rồi nhập vào người Lũng Đông.