Nhìn từ đàng xa, trên đồi núi tất cả đều như bình thường, tựa hồ không hề chút biến hóa, nhưng thực tế đây chỉ là ảo giác mà thôi.
Hàn Lập đã sớm đứng ở trên đồi núi, hơn nữa bản thân đã ở trước cây cổ thụ.
Hàn Lập nhìn cây này, trong đầu hồi tưởng về sự việc mà Lũng Đông với thiếu phụ từng đề cập.
Theo như lời bọn họ, có thể người của hai tộc nhân yêu nằm vùng sẽ tới đón để giao một số ghi chép tình báo, nhưng nếu quá nguy hiểm không thể tự mình đem đến được thì sẽ đem toàn bộ tình báo gửi lại.
Hiện giờ thần niệm của hắn đã sớm đảo qua nơi đây - xem ra không có ai đến.
Như thế, nhiệm vụ ngược lại càng đơn giản hơn. Chỉ cần lấy được đồ vật này là hắn đã đại công cáo thành.
Trong lòng cân nhắc như thế, Hàn Lập không hề lưỡng lự bèn vươn tay phất về phía cây cổ thụ.
"Xuy xuy", một đạo thanh sắc kiếm khí phá không bắn tới gốc cây trước mắt, thoáng chốc nó đã một phân thành hai mà ầm ầm đổ xuống.
Từ bên trong xuất hiện một ngọc giản.
Hàn Lập mặt lộ vẻ vui mừng, tay vung lên đánh ra một trảo nhiếp lấy ngọc giản khiến nó cứ vậy bay lên.
Đúng lúc này, phía trên cao có một đạo kim quang bỗng nhiên phá tan pháp thuật của Hàn Lập rồi bay thẳng đến chỗ ngọc giản.
Hàn Lập sắc mặt khẽ biến, không cần nghĩ ngợi liền vung tay đáp trả, thanh quang chợt lóe, một thanh sắc đại thủ xuất hiện chụp xuống kim quang.
"Khanh khách…" Một tiếng cười quen thuộc vang lên, kim quang tựa hồ như ảo ảnh bị thanh sắc quang thủ phá tan, nhưng ngọc giản vốn là đang bay về phía Hàn Lập bỗng có một đạo bạch ảnh trống rỗng hiện lên bên cạnh tùy ý khoát tay bắt lấy ngọc giản.
"Diệp đạo hữu!" Hàn Lập hai mắt nhíu lại, trong giây lát liền nhận ra bóng trắng kia chính là Diệp Dĩnh.
"Hàn huynh, xem ra một đường huynh đi khá thuận lợi, dễ dàng đi đến đây." Thiếu nữ cầm ngọc giản trong tay, liền cười nói.
"Diệp tiên tử có ý gì, chẳng lẽ trên đường Diệp tiên tử đã gặp phiền toái chăng? Ta ở nơi tiếp giáp giữa sâm lâm và Nhất Tuyến Thiên đợi mọi người hồi lâu, nhưng lại không hề nhận được âm tín. Mọi người đã xảy ra chuyện gì vậy?" Hàn Lập trong mắt hiện lên một tia khác thường rồi hỏi.
"Đơn giản, ta cùng đám người Lũng đạo hữu ở trong Nhất Tuyến Thiên gặp đám phong giao, bất đắc dĩ phải phân tán để thoát khỏi bọn chúng nên chỉ có thể thay đổi phương hướng. Trên đường gặp một chút phiền toái nhỏ, nếu không đạo hữu sẽ không gặp ta nơi này." Thiếu nữ cười duyên, nhưng lại hiện ra vài phần phong tình.
Hàn Lập lại trong lòng rùng mình, từ lời nữ tử hắn đã hiểu ra được điều gì.