Hai đầu cự thú này trông giống như hai cự viên. Người chúng đầy rẫy lục mao rất dài. Hơn nữa, chúng còn có ba con mắt màu đen chuyển động liên tục, trông có vẻ cảnh giác dị thường.
Hàn Lập lẳng lặng nhìn hai con thú đi qua tàng cây, rồi dần dần cách xa, lúc này thân hình mới lại nhoáng lên một lần nữa xuất hiện ở dưới một gốc đại thụ.
Nhìn theo phương hướng cự thú biến mất, nét mặt hắn hiện ra sự kinh nghi.
Hai con thú này hình như đang tuần tra gì đó, hiển nhiên chúng không phải Mộc Tộc, nhưng sao lại xuất hiện ở Hắc Diệp Sâm Lâm, mà hơn nữa trên vai bọn chúng đang khiêng cự đại đồng xoa, hiển nhiên linh trí của chúng phải cực cao.
Chẳng lẽ đó là một dị tộc chưa biết tên.
Hàn Lập lo âu, không khỏi lắc đầu.
Theo hắn biết, Mộc Tộc cực kỳ bài ngoại, bình thường họ sẽ không bao giờ để cho dị tộc có hành động lớn như vậy trong khu vực của họ, chẳng lẽ đây là chiến thú mà Mộc tộc huấn luyện?
Hàn Lập thầm nghĩ như vậy.
Thứ gọi là chiến thú kỳ thực chỉ là linh thú mà thôi, nhưng cách gọi khác. Nhân Yêu hai tộc dùng các loại bí thuật để tế luyện, do đó có thể sử dụng những loại linh thú. Các dị tộc khác cũng dùng dược vật hoặc là phương thức khác huấn luyện cổ thú khiến chúng trở lên hữu ích đối với bản tộc.
Đương nhiên do thiên phú bất đồng giữa các tộc, nên khả năng huấn luyện, khống chế các thú loại rất khác nhau. Nhưng không phải cổ thú nào cũng có cách bắt chúng phục tùng.
Lúc trước, hắn nhìn thấy hai con quái thú của Ảnh Tộc, trong đó một con có uy lực không nhỏ, mà cũng chỉ Ảnh tộc mới có. Có thể loại cổ thú này chỉ có Ảnh Tộc mới có phương pháp thu phục nó.
Về phần Mộc Tộc, trước kia không có chiến thú, chẳng lẽ là gần đây chúng đã huấn luyện chiến thú thành công.
Hàn Lập bụng chứa đầy nghi hoặc, cuối hắn quyết định không nghĩ nhiều đến việc này nữa.
Hai con trường mao thú gần ngay hắn trong gang tấc cũng không phát hiện ra, có lẽ loại này do da dày thịt béo nên không nhạy cảm lắm.
Trong lòng nghĩ như thế, thân hình Hàn Lập nhoáng lên một cái, hóa thành một đạo hư ảnh rồi biến mất.
Một ngày sau, ở trong rừng, Hàn Lập sắc mặt trầm xuống đang nhìn tám con trường mao thú.
Loại cự viên thú loại này có vẻ khác so với hai con hôm trước, chẳng những hình thể bé hơn mà toàn thân lại có màu hỏa hồng, trong tay cũng không cầm đồng xiên hay thứ gì khác. Tám con cự thú đều nhe răng nhìn chằm chằm Hàn Lập, bộ dáng đầy hung tợn.
Khóe miệng Hàn Lập khẽ giật.
Loại trường mao thú này hẳn là có linh giác cực kỳ trì độn, nhưng vừa rồi đột nhiên có một đội trường mao thú từ phụ cận phóng ra, dường như chúng phát hiện ra sự ẩn tàng của Hàn Lập ở phía sau tang cây, nên hắn lập tức bị chúng bao vây.