Hàn Lập trong lòng có chút buồn bực.
Bởi vì nhìn thấy Phệ Kim Trùng thành thục, nhưng tuy rằng hắn có được tám ngàn Phệ Kim Trùng thành thục, một khi thả ra thì nhiều vô kể, chỉ sợ chưa nhìn thấy đàn côn trùng khắc chế địch thì chính mình cũng bị hút khô rồi.
Chẳng qua có điều kì lạ như vậy chính là vì thời điểm Phệ Kim Trùng chưa hóa thành thành thục, nhưng vẫn xuất hiện nhiều hiện tượng làm tiêu hao thần niệm.
Điều này làm cho hắn có chút trăm câu hỏi không có lời giải.
Hắn cũng sẽ không để ý tới loại tình huống này nhưng ít nhất cũng phải tìm ra nguyên do dẫn đến sự tiêu hao thần niệm.
Nếu không làm sao dám tái sử dụng linh trùng đối địch!
Hàn Lập hơi hơi trầm ngâm, đưa tay về hướng Phệ Kim Trùng vẫy một cái.
Nhất thời trùng thú xoay quanh một cái, lập tức đã bay vào trong lòng bàn tay.
Một luồng thần niệm bay ra, trùng thú khẽ quấn trên người nhưng hết thảy đều bình thường, vẫn chưa xuất hiện cái gì dị thường.
Thở nhẹ một cái, hai mắt từ từ hạ xuống nhưng như đột nhiên nhớ tới cái gì, đột nhiên vung tay lên, nhất thời trùng thú lại bay lên không trung, thần niệm lại được cuốn lên.
Kết quả một lát sau, sắc mặt đại biến.
Thần niệm lúc này khẽ quấn trên người trùng thú, từ từ lại có sự thay đổi, côn trùng không ngừng bị hút vào bên trong.
Thì ra nguyên do là thần niệm bị tổn hao nhiều, dĩ nhiên là Phệ Kim Trùng thành thục không đứng yên, thân thể tự động hút đuổi thần niệm linh trùng.
Đã biết cụ thể nguyên nhân, Hàn Lập chau mày suy nghĩ, cảm thấy được việc này thực sự không dễ giải quyết.
Tuy rằng thần niệm hao tổn là tạm thời, chỉ cần nghỉ một ngày hoặc thời gian dài chút là có thể khôi phục.
Nhưng nếu là trong tình huống đang chiến đấu thế này chính là tuyệt đối nguy hiểm đến tính mạng.
Bất kể thi triển công pháp bí thuật, hay là pháp bảo khu động, đều cần duy trì thần niệm.
Xem ra Phệ Kim Trùng không tìm ra cách giải quyết, khả năng có thể sử dụng đòn sát thủ.
Chỉ bằng vừa hiện thân của trùng thú liền dọa xích ảnh chạy, Phệ Kim Trùng thật đúng là hung danh hiển hách.
Ở Nhân Giới lúc trước tên ma đạo tu sĩ gọi là trùng thú nhất bảng bài danh, ở trong mắt Hàn Lập hiện giờ cũng không đáng nhắc tới, xem kiến thức của tên đê giai tu sĩ tự nhiên sẽ xuất hiện không ít sai lầm, bài danh ở Linh giới mà lại nói hơn phân nửa vô dụng.
Nhưng Phệ Kim Trùng thành thục uy lực to lớn, hay là tại Hàn Lập đoán trước được.
Trong lòng cân nhắc xong, Hàn Lập cũng không dám đợi lâu, liền hướng xuống phía dưới liền biến thành một đạo thanh sắc cầu vồng thẳng đến Nhất Tuyến Thiên mà đi.