"Huyễn thuật?" Hàn Lập vừa thấy cảnh này thì ngẩn ra. Nhưng lập hai tay áo hắn khẽ rung lên, lập tức mười thành kim sắc tiểu kiếm như cá giỡn nước bay ra. Sau khi chúng bay ra, chỉ trong mắt cả mười thành đã biến thành những thanh kim kiếm dài hơn một thước.
Hắn thầm thôi động kiếm quyết, phi kiếm liền biến thành một đạo quang ảnh mơ hồ, bay lượn xung quanh người hắn.
Lập tức kim quang phát sáng đầy trời, kiếm khí tung hoành. Trong bán kính mười trượng, tất cả quái thú đều bị chém thành từng mảnh nhỏ.
Máu tanh, mảnh thân thể văng tung tóe. Đám quái thú rống lên lại tràn đến.
Hàn Lập nhíu mày! Bất kể là cảm giác khi phi kiếm chém xuống hay là dựa vào những gì mình nhìn thấy, đám quái thú này giống như là có thật vậy, không hề giống với ảo ảnh. Khiến người ta không thể phát hiện được chỗ nào giả.
Trong lòng hắn hơi kinh nghi nhưng vẻ mặt vẫn không đổi. Đám phí kiếm của hắn vẫn bay xung quanh hắn, bảo vệ hắn nghiêm ngặt, không ngừng lại một khắc nào.
Lão đạo đứng trên lưng quái thú phía xa nhìn thấy vậy, trên mặ lại nở một nụ cười quỷ dị.
Quái thú bốn phía tựa như vô cùng vô tận, mà kiếm quang của Hàn Lập cũng sắc bén vô cùng, trong nháy mắt đã có đến mấy trăm con quái thú chết dưới kiếm hắn.
Bất quá những mảnh thi thể đám quái thú bị chém chết lại đều trôi nổi trên không trung, không hề rơi xuống khiến mùi máu tanh nồng trong không khí càng lúc càng đậm, cực kỳ gay mũi.
Một lát sau Hàn Lập bắt đầu có phát hiện có điểm không đúng. Con quái thú dưới chân lão đạo cũng gầm lên một tiếng. Tất cả những mảnh xác quái thú bị Hàn Lập chém chết lập tức biến thành những luồng sương mù dày đặc, tối đen tràn về phía Hàn Lập.
Mấy trăm đạo kiếm quang bốn phía xung quanh Hàn Lập thỉnh thoảng vẫn đẩy được hắc vụ ra nhưng dần dần vẫn bị dám hắc vụ cuốn lấy khiến tốc độ phi kiếm giảm xuỗng rõ rệt.
Cùng lúc đó, con quái thú kia đột nhiên nhoáng lên một cái, lặng lẽ biến thành một luồng hắc khí rồi chui vào trong hắc vụ ẩn nấp.
Ngay sau đó trong hắc vụ đột nhiên bắn ra hai đạo hồng ảnh dài ngoằng, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện mọt cách quỷ dị trước người Hàn Lập. Một đạo nhắm vào đầu, đạo còn lại nhỉ nhắm thẳng vào tim. Tốc độ nhanh hơn cả thiểm điện.
Nếu Hàn Lập không vận chuyển công pháp toàn thân, phát huy thần thông Minh Thanh Linh Mục tới tận cùng thì chỉ bằng thần thức cũng không thể phát hiện ra kịp công kích nhanh như vậy.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, không cần pháp bảo gì, kim quang lóe lên, hai cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy hai đạo hồng ảnh.
Nếu nhìn kỹ có thể thấy được hai bàn tay của hắn lúc này đã có màu kim sắc lóng lánh, chẳng khác nào cảnh tay dùng vàng ròng đúc thành cả.
"Bang Bang" Hai tiếng va đập vang lên. Hai cánh tay kim sắc đã bắt được hai cái lưỡi đỏ lòm. Một luồng cự lực dọc theo cánh tay bỗng truyền đến.