Lũng Đông nhìn có vẻ không mất nhiều sức lực tiêu diệt hai đạo lục ảnh. Hắn không nói không rằng đã rung mạnh thanh huyết kiếm trong tay.
Lập tức thanh kiếm bị phân rã, hóa thành một luồng tinh huyết đỏ sẫm, men theo cánh tay cầm kiếm của hắn đi lên rồi biến mất trong tay áo. Hắn thở dài một hơi, đầu tiên trên mặt hắn hiện vẻ đỏ bừng rồi liền sau đó lại tái nhợt không có chút huyết sắc.
Hắn nhanh chóng lấy từ trong túi trữ vật ra một bình thuốc đỏ sậm, lấy ra một viên đan dược đỏ tươi rồi ăn vào. Lũng Đông không dám ở nơi này quá lâu, hóa thành một đạo độn quang phá không bay đi. Ở tại một nơi khác trong sa mạc, bạch bào thiếu nữ Tiếu Sinh Sinh đang đứng trên đỉnh một cồn cát. Ở cách đó mấy trượng là bốn cái thi thể lạnh băng. Nhưng thi thể này hoàn toàn không có bất cứ vết thương nào nhưng lại cứ nằm ở đó, không chút sinh cơ.
Thiếu nữ lặng yên vuốt vẻ một cái bình ngọc màu trắng, trên mặt hiện lên một nụ cười thần bí. Đột nhiên thân hình nhoáng lên một cái đã hóa thành một đạo kim quang bay lên. Đạo kim quang chỉ chớp lên mấy cái đã biến mất vô tung vô ảnh.
Ở một chỗ khác cách đó khoảng mười ngàn dặm, một đạo hồ quang thanh bạch đang cấp tốc độn quang trên không trung. Ở phía sau nó có một đoàn hắc khí cuồn cuộn đi theo. Nhìn tốc độ có vẻ không nhanh lắm nhưng không hiểu sao vẫn có thể theo sát phía sau, không hề bị bỏ rơi lại.
Hai người, một trước một sau đuổi nhau gắt gao mấy trăm dặm. Đột nhiên đạo hắc khí phía sau chấn động rồi bỗng nhiên biến mất giữa không trung. Ngay cùng lúc nó biến mất thì đạo hắc khí đó lại xuất hiện giữa không trung cách đó gần một dặm rồi tiếp tục đuổi theo.
Lập tức đạo hồ quang thanh bạch cũng tăng tốc, hóa thành đường cong sáng trắng, lại kéo dãn khoảng cách ra thêm một dặm. Hai người cứ như vậy đuổi nhau. Mà trong đạo hồ quang thanh bạch có thể thấy mơ hồ một bóng người, trên lưng mọc một đôi cánh. Đúng là Hàn Lập. Lúc này hắn đang nhíu mày, ánh mắt âm trầm dị thường.
Trước đó không lâu, hắn phát lão đạo trong hắc khí đang đuổi theo phía sau. Hắn lập tức dùng Phong Lôi Sí phối hợp với thân pháp Tật Phong Cửu Biến, phát huy độn thuật tới cực hạn nhưng chẳng biết đoàn hắc khí kia làm cái gì biến thành mà độn tốc nhanh vô cùng, hơn nữa cũng có thần thông thuấn di. Hai người đuổi bắt một quãng đường xa như vậy nhưng Hàn Lập vẫn không có cách nào bỏ rơi được nó.
Vùng sa mạc này tuy khá lớn nhưng là nơi dị tộc thường xuyên hoạt động. Nếu cứ tiếp tục đuổi bắt như thế này, vạn nhất lại kinh động đến dị tộc thì rất có thể sẽ gây phiền toái lớn.
Còn phương pháp đại tổn nguyên khí - Huyết Ảnh độn thì lúc trước hắn đã dùng qua một lần, nếu không phải là lúc vạn bất đắc dĩ thì hắn cũng không muốn thi triển. Xem ra chỉ còn cách đánh một trận với người của Ảnh tộc phía sau thôi.