"Việc này xin Linh Lung đạo hữu cứ yên tâm, tiểu mệnh của ta thật trân quý, sẽ không mạo muội hành động đâu." Bạch mi thanh niên hắc hắc cười nói.
"Vài vị kia chắc trong lòng cũng đã có quyết định." Lũng Đông hỏi.
"Chúng ta có thể âm thầm ẩn thân, từ hai bên sườn đánh lén tích dịch cùng với cự nhân, khiến cho đối phương hiểu lầm phát động công kích, không phải là không được." Bạch mi thanh niên dường như đã suy nghĩ vấn đề này, không chút do dự nói.
"Nói thì rất đơn giản, nhưng hai vị phía dưới này không biết thần thức có cường đại hay không, phương thức ẩn thân vạn nhất bị bại lộ, đạo hữu khi ra tay lập tức sẽ rơi vào hiểm cảnh. Không ổn chút nào!" Thiếu phụ hơi trầm ngâm, lắc lắc đầu.
"Nếu nói ẩn thân, tiểu muội trong tay có hai cái " Không minh phù " chỉ cần toàn lực thúc dục, tu sĩ Luyện Hư trung kỳ bình thường cũng không nhìn thấu. Tiểu muội thật có thể toàn lực cống hiến chút sức lực." Bạch bào thiếu nữ môi nhếch lên khẽ cười nói.
"Không minh phù, chính là cùng loại với Ngân khoa linh phù. Đối phó với hai thứ kia đích xác hữu hiệu. Bất quá tránh mạo hiểm, Chúng ta ban đầu không cần ra tay. Tại hạ trong tay còn hai Ngân giao khôi lỗi mỗi con đều dùng cho tu sĩ Nguyên Anh kỳ sử dụng. Dán phù lên trên người chúng, cho chúng ra tay. Như vậy càng ổn thỏa hơn một chút." Lũng Đông thần sắc vừa động, mừng rỡ nói.
"Thứ đó quá tốt. Cho dù khôi rỗi không thành công. Chúng ta cũng không gậy trở ngại cho việc chúng ta chia làm hai tổ, cả hai hiện thân hấp dẫn, kiềm chế chúng. Sau đó lưu lại một đạo hưu giỏi độn thuật ở lại, chờ thời cơ ra tay, đoạt lấy linh quả. Chỉ cần đoạt linh quả tới tay, mọi người lập tức dùng bí thuật chạy trốn. Hai thứ kia dù thực lực có sánh ngang tu sĩ Luyện Hư kỳ, nhưng chúng ta một lòng muốn trốn. Có lẽ chúng khó có thể ngăn trở. Nhưng mà người ra tay cướp linh quả, thân pháp phải nhanh nhẹn vô cùng. Nếu không lấy tốc độ phụt lưỡi của đầu biến dị tích dịch kia, khi chạy trốn sẽ vô cùng nguy hiểm." Tiểu Hồng nhãn châu xoay chuyển, nói.
"Tiểu tiên tử nói có lý. Chính là ra tay đoạt linh quả nguy hiểm rất lớn, hơn nữa Chúng ta cũng không biết được lòng hắn. Lỡ sau khi có được linh quả lại chạy mất. Vậy phương pháp này khó có thể thực hiện."
"Đích xác có chút sơ hở, không biết vị đạo hữu nào ở đây nguyện ý làm ngươi cuối cùng ra tay. Sau khi lấy được linh quả, có thể phải cùng phải ngăn cản một kích. Đương nhiên, đạo hữu này cũng phải nói ra phương pháp khiến người ta yên tâm." Bạch bào thiếu nữ Du Khế nói.
Vừa nghe cô giá này nói, những người khác lộ vẻ cổ quái.
Dương như theo lời cô gái này nói, vô luận ai là người hái Xuyến Long quả, chỉ sợ đều phải ngăn cản một kích của hai quái vật đang nổi giận. Nguy hiểm cỡ nào không cần phải nói, ai có thể yên tâm cho người khác cầm linh dược quý hiếm như thế chạy trốn chứ.