Trong rừng cây đỏ rực đầy quái thụ vặn vẹo. Có năm người nam nữ trẻ tuổi. Ở trong một chỗ bí ẩn, mỗi người đều đứng cách xa nhau mấy trượng, không hề lên tiếng.
Một nam tử khoảng ba mươi mấy tuổi, thân mang cẩm bào. Hai hàng lông mày tuyết trắng, mắt như thiểm điện.
Một thiếu phụ áo đen, dáng người thon dài, lông mày kẻ đen, khuôn mặt đầy sát khí.
Một nam tử chừng hai mươi bảy, hai tám tuổi, cạnh miệng có một nốt ruồi đỏ, anh tuấn ôn nhã, vẻ mặt mỉm cười.
Một nữ tử áo bào trắng bô dáng khoảng mười sáu mười bảy tuổi. Khuôn mặt xinh đẹp, có chút trẻ con.
Cuối cùng là một nam tử chừng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, mặc thanh bào. Mặt nam tử không chút thay đổi, Đây rõ rang là Hàn Lập vừa mới rời đi Thiên Uyên Thành. Hàn Lập thoạt nhìn qua năm người trẻ tuổi này, tu vi của họ cũng đều đã ngoài Hóa Thần Kỳ, hơn nữa ngoài Hàn Lập thì nữ tử mặc áo bào trắng nhỏ tuổi cũng đã là trung kỳ, còn lại ba người còn lại đều là Hóa Thần hậu kỳ đại thành
Chẳng qua trong đó có thiếu phụ áo đen kia, đúng là nữ tử của Hắc Phượng tộc mà Hàn Lập đã đụng độ tại thú triều.
Nàng ta khuôn mặt lạnh lùng nhìn về phía Hàn Lập, tuy rằng không nói lời nào, nhưng trong mắt ánh lên vẻ kinh nghi.
"Thật không nghĩ tới, Nhân Tộc lần này phái ra ba gã tu sĩ, trong đó hai gã lại chỉ có tu vi trung kỳ. Chẳng lẽ quý tộc lại không coi trọng lần hành động này?" Hai mắt nam tử khoác cẩm bào băng lãnh, lời nói lạnh lùng. Tuy rằng thanh âm không lớn, nhưng lại ong ong vang lên trong tai mọi người.
Nghe được lời nam tử bạch mi, vị nam tử có nốt ruồi đỏ lại khẽ nhíu lông mày, vẻ tươi cười trên mặt thu liễm lại vài phần. Hàn Lập lại cúi đầu vuốt qua một bạch sắc ngọc giản.
Về phần nữ tử áo bào trắng, con mắt đên nhánh chỉ đảo qua một vòng, cười cười mà thôi.
Ba người còn lại cũng không ai lên tiếng.
Thấy biểu hiện của ba người Hàn Lập như vậy, nam tử bạch mi trong lòng giận dữ, trên mặt lóe lên vẻ tàn khốc, định nói điều gì, nhưng thiếu phụ đứng cạnh lại bỗng nhiên cũng mở miệng.
"Việc này có thể quan hệ đến Thiên Uyên Thành, thậm chí quan hệ đến an nguy hai tộc. Ta nghĩ nếu không thành tâm hợp tác thì đừng nói đến chuyện hoàn thành nhiệm vụ mà có chấp hành nhiệm vụ hay không đều là hai chuyện khác nhau. Chớ quên, chỉ là việc đi sẽ tiêu phí nửa năm. Quý tộc nếu phái ba vị đạo hữu tới, thì chắc cả ba vị đều là người phi phàm. Vốn dĩ về sau sẽ phải đồng hành một đoạn thời gian, ta mọi người nên giới thiệu về mình một chút. Ta đến từ Hắc Phượng tộc, vị này đến từ huyền ưng tộc."
Thiếu phụ này tỏ bộ dạng không kiêu ngạo, không siểm nịnh.
Nam tử mang nốt ruồi đỏ nghe lời này, con mắt khẽ động, nhẹ giọng mở miệng cười. "Tại hạ Lũng Đông, thấy tiên tử có một thân Cực Hỏa chi lực, nói vậy chắc đã đem bản mạng chi diễm của Hắc Phượng tộc tu luyện tới cảnh giới cực cao."