Nghe xong hai người Triệu Vô Quy nói, chúng tu sĩ trong sảnh hít sâu một hơi, thần sắc trên mặt cũng khác nhau.
Một nửa khả năng rơi rụng, nhiệm vụ này cũng là quá hung hiểm. Mà ở lại Thiên Uyên Thành cũng bất quá chỉ có sáu thành là có thể nghênh đón dị tộc xâm lấn. Nếu chỉ là một dị tộc công thành, không ít người vẫn tin rằng sẽ vượt qua kiếp nạn này.
Nếu mà như vậy, việc tiếp nhận nhiệm vụ lần này tựa hồ nguy hiểm lại càng lớn hơn.
Đương nhiên sự việc này liên quan đến mạng sống, hiển nhiên không thể đơn giản tính toán như vậy, cho nên mọi người đều có các tính toán cân nhắc kỹ càng.
Nhất thời, trong đại sảnh lại yên tĩnh không một tiếng động.
"Chư vị đạo hữu không cần lập tức đưa ra quyết định, những nhiệm vụ này sẽ được tuyên bố trong nhiều năm. Hơn nữa còn có quyết định, chỉ cần vừa tiếp nhận nhiệm vụ, thì lập tức sẽ chuyển giao chức vụ đang nắm giữ. Cho nên các đạo hữu cũng không cần lo lắng." Tu sĩ họ Văn cuối cùng lại bổ sung thêm vài câu. "Nghe tiền bối nói vậy, cho dù ta có thể hoàn thành nhiệm vụ, nhưng mà việc Diệt Trần Đan giải quyết như thế nào. Nếu không có Diệt Trần Đan, cho dù bọn tại hạ hoàn thành nhiệm vụ, cũng sẽ rơi rụng dưới Lưỡng Sắc Thiên Kiếp".
Hàn Lập bắt đầu mở miệng.
"Nguyên lai là Hàn hiền chất. Điều này không cần lo lắng. Cho các ngươi chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm này, đó chính là hành động đánh cược. Hiển nhiên trước khi bọn ngươi xuất phát sẽ phát đủ số Diệt Trần Đan. Nhưng cũng chỉ là tương đối mà thôi, linh đan này cũng sẽ bị thiết hạ cấm chế. Trừ phi các ngươi thực sự có thể hoàn thành được nhiệm vụ, nếu không Diệt Trần Đan tự động hủy đi. Ngoài ra chư vị đừng có ý niệm vọng tưởng trong đầu là trên đường vứt bỏ nhiệm vụ mà bỏ trốn. Nếu không hậu quả như thế nào, chính các ngươi cũng rất rõ." Triệu Vô Quy nhàn nhạt tiếp lời.
"Thì ra là thế, đa tạ tiền bối giải thích." Hàn Lập gật đầu, rồi thản nhiên ngồi xuống.
Trong sảnh mọi người nghe được lời nói của Triệu Vô Quy, trên mặt không chút dị sắc, nhưng trong lòng không hẹn mà cùng cười khổ.
Trong lòng mấy người kia đang ấp ủ ý tưởng này, tự nhiên đã hoàn toàn tan biến.
"Những gì nên nói, hai ta đều đã nói cho chư vị. Nhiệm vụ lần thứ nhất sẽ bắt đầu ở nửa tháng sau. Nếu thật muốn nhận lấy những nhiệm vụ này, tốt nhất hãy sớm chuẩn bị. Mặc dù nhiệm vụ là do Lôi La trưởng lão cố ý bố trí cho các ngươi, nhưng nếu là thực sự có những tu sĩ khác tiếp nhận, thì cũng không thể từ chối. Tốt lắm, tụ hội đến đây kết thúc, mọi người hãy trở về tự cân nhắc lợi hại." Cuối cùng tu sĩ họ Văn cười nhẹ, dặn dò một câu, rồi tuyên bố kết thúc tụ hội.
Lập tức hắn và Triệu Vô Quy đứng dậy, dẫn đầu bước đi trước ra đại sảnh.
Trong sảnh, mọi người yên tĩnh trong chốc lát, sau cũng lục tục có người đi ra ngoài. Đại đa số đều cau mày, bộ dạng đầy tâm tư suy nghĩ.