Hàn Lập nghe nữ tử này nói như thế, không có ý phản đối, nhưng nhàn nhạt hỏi một câu?
"Lần này tiên tử thu thập mầm móng Linh Dược có bao nhiêu. Lần trước Viêm đạo hữu tìm được vài loại, cũng là loại tương đối hiếm thấy, nhưng cũng không có nhiều hữu dụng."
"Đạo hữu yên tâm, lúc này đây mầm móng khác không nói. Mấy loại đạo hữu chỉ đích danh, ta cũng thu thập được bảy tám phần. Nói thật, nếu không bởi thời gian xảy ra đại chiến sắp đến gần, ta căn bản sẽ không mang những mầm móng này đi đổi. Nhưng thật ra lần này, vạn năm linh dược đạo hữu mang đến, chẳng biết số lượng đủ không." Nữ tử thản nhiên cười.
"Đạo hữu cùng tại hạ giao dịch mấy lần, trong đó một lần gặp tại hạ đã trao cho đạo hữu một gốc cây linh dược?" Hàn Lập quỷ dị cười, hỏi lại một câu.
"Thì như thế.Chẳng qua lúc này thực sự mầm móng đều là vật quý hiếm dị thường, nếu nói về lâu dài thì giá trị thật không hề kém vạn năm linh dược của đạo hữu, chỉ là vạn năm linh dược quá hiếm thấy, nếu không thiếp thân thật đúng là không nỡ lấy ra giao dịch cùng đạo hữu." Nữ tử cười duyên vài tiếng, lập tức bàn tay vừa lật chuyển. Một hộp gỗ xanh biếc xuất hiện tại trong tay, đồng thời vứt lại đây.
Cái hộp gỗ trạm khắc các loại hoa văn cổ xưa, ẩn hiện dấu hiệu ánh sáng chớp động, hiển nhiên không phải vật bình thường.
Hàn Lập sắc mặt ngưng lại, một tay hấp lấy hộp gỗ, nhưng không mở nắp hộp, hai mắt lam mang chợt lóe, ánh mắt trực tiếp xuyên thấu nắp hộp mà vào, đồng thời thần niệm cường đại cũng xâm nhập trong đó, cẩn thận nhìn quét.
Trong lúc nhất thời, Hàn Lập một tay chụp lên hộp gỗ, đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích.
Nữ tử trong đoàn khắc khí phía đối diện thấy Hàn Lập hành động như vậy cũng không tỏ ra kỳ quái chút nào, cũng không có ý thúc giục, chỉ là dụng ánh mắt chớp động, ngưng nhìn Hàn Lập không nói. Tựa hồ nữ tử đang nghĩ muốn xuyên thấu qua tầng ngân sắc quang hà, cũng lúc đó nhìn thật rõ hình dạng Hàn Lập.
Một hồi lâu sau, nàng này thầm thở dài một hơi, thu ánh mắt trở lại.
Người có thể cung cấp vạn năm linh dược nhanh như thế, thân phận dám chắc không phải người tầm thường.
Theo nàng đoán, đối phương hơn phân nửa là người trong Chân Linh thế gia bí ẩn tại Nhân tộc. Đặc biệt có thể bồi dục linh dược này thì lại càng có khả năng là người Mẫn gia.
Nhưng đối phương thật sự cẩn thận đến dị thường, đã vài lần tiếp xúc thì nói bóng nói gió, không những không hỏi ra lai lịch đối phương, ngược lại còn không nghĩ rằng bị đối phương biết được họ của mình.
Sự việc sau này làm cho nữ tử có một khoảng thời gian ảo não không thôi!
Mặc dù đối phương không có khả năng chỉ dựa vào một tiếng xưng hô, tìm ra lai lịch bản thân, nhưng cũng để cho nữ tử không thể còn tâm tư dò xét, cũng không hề đề cập đến thân phận song phương.