"Tuy thông thương sau cuộc đại chiến, các tộc đều cần phải dùng đến 10 vạn năm mới có thể có năng lực tái chiến, nhưng nếu xuất hiện biến cố trọng đại nào đó, các tộc có thể sẽ tình nguyện tổn thương nguyên khí của tộc để khơi mào đại chiến sớm hơn một chút. Năm mươi vạn năm trước, trong trận bách tộc đại chiến, không phải là ngắn ngủi mười vạn năm, chúng ta bị đám dị tộc liên thủ thay phiên nhau tấn công. Cơ hồ khiến cho nhân yêu hai tộc chúng ta nguyên khi tổn thương gần như không còn. Thiếu chút nữa là bị diệt tộc. Mãi cho mười vạn năm sau mới khôi phục lại trạng thái đỉnh cao lúc trước Đương nhiên đám dị tộc cũng chẳng được tốt lành gì, có hai tộc trực tiếp bị gạch tên trong cuộc chiến." Mã đạo sĩ sắc mặt ngưng trọng hẳn lên.
"Bách tộc đại chiến? Đạo hữu lo lắng quá ròi. Loại đại chiến quét ngang hơn phân nữa Linh giới này làm có thể nói bùng nổ là bùng nổ được. Hơn nữa lại trùng hợp rơi xuống đầu chúng ta." Bích nhãn đại hán hít một hơi lạnh, hai mắt trợn trừng.
"Mã đạo hữu thực sự là hơi quá lời rồi. Nếu thật sự gặp phải đại chiến quy mô như bách tộc đại chiến lúc trước, cho dù ta có thêm mười cái mạng nữa cũng khó mà sống sót được. Nghe nói. năm đó trong trận đại chiến, phàm nhân còn đỡ, chứ tu sĩ như chúng ta chết đến chín phần."
Hứa tiên tử cũng hít một hơi lạnh.
"Đúng đúng, chuyện đó sao có thể xảy ra."
Những người khác vừa nghe đến cái tên "Bách tộc chi chiến" thì sắc mặt đều tái xanh, tựa như Mã đạo sĩ vừa nhắc tới một chuyện vô cùng đáng sợ vậy.
"Thôi. Chỉ là gần đây có thêm một số thám tử thôi mà. Làm sao có thể nổ ra cái gì mà bách tộc đại chiến được. Đứng nói là việc này gần như không thể phát sinh, mà cho dù là phát sinh, chúng ta cũng chẳng làm được gì. Bây giờ nhiệm vụ hàng đầu vẫn là hoàn thành nhiệm vụ tuần tra này. Chuyện khác đã có trưởng lão hội lo rồi." Hàn Lập thủy chung vẫn bình tĩnh như thường, nhàn nhạt phân phó một câu. Tiếp đó thân hình loáng một cái đã bay về phía xa.
Đám Mã đạo sĩ thấy vậy tất nhiên là chẳng bàn luận thêm gì nữa, tự động độn quang đuổi theo.
Trong nháy mắt, toàn bộ nhóm người đã biến mất phí cuối chân trời.
Mấy ngày sau đám người Hàn Lập đã trở lại Thiên Uyên thành. Trong cự tháp những người khác đều lưu lại nghỉ ngơi trong điện, Hàn Lập một mình rời đi, dọc theo những bậc thang, đi thẳng lên đỉnh thạch tháp.
Cuối cùng sau khi đi lên hơn mười tầng, trả qua mấy đại môn được thủ vệ nghiêm mật, Hàn Lập đã tới mới căn đại sảnh trông khá phổ thông.
Trên vách tường bốn phía dại sảnh chớp động linh quang cấm chế không thôi. Vừa thấy đã biết ở đây được bố trí vô số cấm chế lợi hại.
Ở giữa đại sảnh, trừ một cái bàn đá và một gã trung niên bạch bào đang ngồi xếp bằng bên cạnh chiếc bàn thì không con ai cả.