Thân hình cự giao bỗng nhiên rung lên, lắc đầu vẫy đuôi hé miệng, một cột sáng mà xanh điên cuồng bắn ra, một sừmg còn lại trên đầu cũng phát ra một đạo cầu vồng màu tím, nhanh chóng dung hợp làm một với cột sáng, hùng hổ hướng bức tường ngăn cách đánh tới.
Cùng lúc đó Kim Sắc tiểu nhân một tay sờ thiên linh cái, trong phút chốc một đạo kim huỳnh phóng lên cao, bỗng chốc nhập vào đầu cự kiếm phía trên.
Kiếm quang chuyển động phát ra âm thanh vù vù, hình thể điên cuồng phát ra gấp bội, toàn thân phát ra kim mang chói mắt nhưng lại như nắng gắt. Sau khi Kim Sắc tiểu nhân thả ra đạo quang trụ dài hơn một thước, thân thể lại thấp đi một nửa, hắn không để ý tới sự khác thường của cơ thể tay bấm niệm pháp quyết.
Cự kiếm hóa thành một đạo cầu vồng kim hồng, theo sát cột sáng màu xanh chém tới.
Mục tiêu đều là một điểm trên bức tường ngăn cản.
Một tiếng ầm ầm vang lên, kim mang màu xanh nổ tung, đan chéo dung hợp với nhau, huyền diệu hóa thành một viên quang cầu to mấy trượng, mặt ngoài có vô số đạo điện tử lóe lên không ngừng.
Không biết quang cầu ấy ẩn chứa thần quang gì, thế nhưng hai người đồng thời điều khiển từ xa nhập vào bức tường ngăn cản, dựavào uy năng không thể ngăn cản, xé rách bức tường không gian ngăn cản, mở ra một lối thoát.
Giao long cùng Kim sắc tiểu nhân đồng thời mừng rỡ. Giao long bắt lấy Điếu Mi hán tử, thân hình nhoáng lên một cái hình thể ngay lập tức khôi phục như cũ, hóa thành một đạo cầu vồng, cuốn lấy Điếu Mi hán tử hướng quang cầu bắn nhanh ra ngoài.
Ở trong độn quang hắn đồng thời lạnh lùng liếc nhìn Hàn Lập một cái.
Lúc này Hàn Lập đang ngơ ngác đứng nhìn, hắn không có chút hành động nào.
Sắc mặt giao long giống như nhìn thấy người đã chết, hắn kêu lên một tiếng rồi lóe lên chui ra khỏi quang cầu.
Hắn không sợ Hàn Lập nhân cơ hội này chạy trốn.
Cái quang cầu này là dung hợp nguyên lực của hắn và Kim Sắc tiểu nhân, không phải do hai người tự mình mang theo ra ngoài, người khác căn bản không thể tự xuyên qua thông đạo này.
Kim Sắc tiểu nhân thấy giao long thoát ra đầu tiên, hắn không nói câu nào, cũng hóa thành một mảnh kim hà, cuốn lấy thân hình Kim Bàn Tử, sau vài cái chớp động đi ra sau bức tường ngăn cản, lóe lên thoát ra ngoài.
Nhưng lúc này xung quanh quang cầu vang lên âm thanh Lôi Minh nặng nề, sau đó không gian dao động, một bóng người chợt lóe lên sau lưng hai người.
Đầu vai người này rung lên, một đạo hà quang mờ mờ đón đầu bao bọc lấy kim hà.
Kim sắc tiểu nhân chỉ cảm thấy một cỗ hấp lực trống rỗng sinh ra, không kịp đề phòng, sau khi bóng hình người này kề sát kim hà, từ đó truyền tới một âm thanh nhàn nhạt: "Nếu tiền bối có kế sách thoát thân, hãy mang theo vãn bối ra ngoài".