Kim huynh, huynh đã lén đi theo ta cả một đoạn đường, vậy là ý gì, lẽ nào ta đã đắc tội gì với huynh?" người nói lại chính là gã có đôi lông mày xếch, đang tranh linh địa với Hàn Lập, và người còn lại là gã béo Kim từng xuất hiện ở lầu Ngọc khuyết. Chỉ là thấy hai người giống như trước kia cũng có chút giao hảo, mà nay lại như kẻ thù,dáng vẻ như sắp ra tay đánh nhau. "Ông hiền đệ nói gì thế. Kim mỗ chẳng qua ngẫu nhiên đi qua con đường này, gặp hiền đệ đang ở đây, đột nhiên muốn qua chào một câu." Gã béo họ Kim giả bộ vô tội. "Ngẫu nhiên gặp mặt? Chào hỏi ư? Kim huynh nghĩ tại hạ là kẻ ngốc sao. Ai lại vô duyên vô cớ chạy tới nơi hẻo lánh này chứ, muốn chào hỏi cũng chẳng đáng phải triển khai thuật ẩn mình, chạy theo tại hạ cả quãng đường mấy vạn dặm xa xôi?" gã có đôi lông mày xếch lạnh lùng hỏi lại. "Ha ha, vấn đề này, Kim mỗ cũng thấy rất kì quặc, ngươi không ở trong động của mình tu luyện, chạy tới nơi này làm gì. Nếu ta không nhớ nhầm, ở đây chính là miếng linh địa mà lúc đâu hiền đệ đã liều chết tranh cướp" Đôi mắt một mí ti hí của gã béo họ Kim ánh lên một tia xảo trá. "Hừ, ta đi đâu cũng cần giải thích cho huynh nữa sao?" Khuôn mặt gã có lông mày xếch có chút biến sắc, nói trầm hẳn xuống. "Ông hiền đệ hà tất phải tức giận thế, linh địa này đã có chủ, huynh chẳng qua cũng là lo hiền đệ làm liều, lỡ xảy ra chuyện gì không hay khó có thể thu xếp nên mới theo đến nơi đây. Hiền đệ muốn tìm vật gì ở nơi đây này, chi bằng hãy nói với huynh đây một tiếng, để Kim mỗ giúp đỡ một tay thì hơn?" Gã béo họ Kim cười ha hả, như đang dò xét vấn đề đến cùng. Gã có đôi lông mày xếch hừ một tiếng, không muốn nói them điều gì, nhưng trong mắt ánh lên tia dữ dằn của sự tức giận. Đột nhiên trong bầu hư không sau lưng gã béo Kim lóe lên một chớp sang, một đường tơ xanh non mỏng manh hiện ra trên không, trắng sáng, hóa thành một tấm lưới lớn có màu xanh biếc rơi xuống. Cả quá trình không âm thanh tiếng động không báo trước, một tiếng gió nhẹ cũng không có, cứ như ma quỷ làm vậy. Gã béo Kim dường như vẫn chưa phát hiện ra, vẫn giữ thái độ giả lả làm bộ vui vẻ mặt đối mặt với gã có đôi lông mày xếch. Trên mặt của Hán tử không có chút biểu hiện khác thường, nhưng trong lòng đang hân hoan vui sướng, bàn tay phía trong cánh tay áo khẽ động, những chiếc phi đao màu lam gần như trong suốt xuất hiện, chuẩn bị chờ đợi đối phương bị võng tơ khống chế sẽ lập tức phi đao, một đao giết chết đối phương. Nhưng khi mắt thấy chiếc võng tơ chỉ còn cách đỉnh đầu gã mập Kim chưa đầy một gang, một cảnh tượng khiến người ra kinh ngạc xuất hiện. "Bịch" một âm thanh vang lên chói tai, từ trong búi tóc của Gã béo Kim linh quang phóng ra, bỗng nhiên cuồn cuộn bay ra một màn ánh sáng chói lòa màu vàng, ngưng tụ lại một ít rồi dường như biến thành một cánh tay lớn màu vàng, tóm gọn lấy chiếc võng màu xanh. Phía dưới mũi nhọn kim quang lục mang phát ra những âm thanh rạn nứt quái dị. "Kim lão ma, thì ra là ngươi?" "Minh lão quái, ngươi quả nhiên cũng tự mình xuất chiêu sao." Hai người hai tiếng nói hoàn toàn khác nhau, đồng thời cùng từ trong lục mang và kim quang vọng ra, chỉ là một người có chút ngạc nhiên, một người trái lại vốn đã có tính toán trước. Lập tức trong không trung, cánh tay lớn màu vàng và chiếc võng màu xanh đồng thời tách ra, bắn ra, đường kiếm ánh sáng mờ mịt, vẫn lần lượt hóa thành một con tiểu giao màu phỉ thúy và một người nhỏ bé chỉ cao chừng nửa thước. Con tiểu giao đó thì chẳng vấn đề gì, chính là một phần hóa thân của sư phụ tế luyện của người có đôi lông mày xếch. Nhưng người nhỏ bé chỉ cao tầm nửa thước lại đáng chú ý, căn bản là không nhìn thấy rõ chut nào. Chỉ có thể cảm nhận ẩn hiện, dường như dáng vẻ của một người không còn trẻ. "Phân hồn thuật! Minh lão quái ngươi dám phái cả phân hồn độ kiếp dùng để trốn tránh kiếp trời tới, không sợ có quả báo, đại kiếp lần sau sẽ không cách nào vượt qua được sao?" Tiểu giao màu phỉ thúy hai mắt trừng trừng nhìn thẳng vào kẻ bé nhỏ phía đối diện, lạnh lùng hỏi. "Hắc hắc, điểm này không cần minh đạo hữu quá quan tâm. Tên tuổi đẳng cấp như thế nào của thiên bảo thượng nhân năm nào,bảo vật tùy thân uy chấn hai tộc trên vạn năm nay, chỉ cần đạt được hai ba cái thì việc độ kiếp sau này khỏi cần lo lắng suy nghĩ. Đạo hữu không phải cũng phái một hóa thân tới đây hay sao?" Người bé nhỏ cất tiếng cười khẽ, nói một cách không quan tâm. "Làm thế nào ngươi biết được chuyện của Thiên Bảo Thượng Nhân?" Giao long màu phỉ thúy trong lòng thấy cả kinh, lớn tiếng quát. Lúc này, Kim mập và gã lông mày xếch đứng bất động tại chỗ, vẻ mặt hết sức cung kính, không mảy may dám chen ngang câu chuyện. "Tại sao tại hạ biết, đạo hữu không cần tìm hiểu. những minh đạo hữu yên tâm, biết được chuyện này chỉ có tại hạ và đạo hữu mà thôi, tuyệt đối không có thêm người thứ ba nghe được phong thanh về nó. Chi bằng chúng ta cùng hợp lực đòng tâm lấy bảo vật thì thế nào?" Người bé nhỏ cười gian xảo, hắc hắc, đề nghị như vậy. "Cùng nhau cướp bảo vật? Nếu ngươi thật sự biết được đầu mối cụ thể, hà tất còn cần hợp tác cái gì?" Phỉ thúy tiểu giao lạnh lùng phá lên cười. "Quả thực, Kim mỗ quay lại đợi tiểu đồ mới ra tay, thông tin đạt được có chút mơ hồ không rõ ràng, nhưng chỉ có những thứ cụ thể minh huynh biết mới chính xác" Người bé nhỏ thản nhiên nói. "Ngươi đang uy hiếp ta đó sao!" Phỉ thúy tiểu giao lạnh lùng như băng nói. "Kim mỗ sao dám làm ra những việc như thế chứ. Tại hạ nói ra việc hợp tác, chỉ đơn giản là có những đồ vật, có sự trợ giúp của đạo hữu tìm kiếm bảo vật, chúng ta bình đẳng, lại không phương hại đến hòa khí đôi bên, chẳng phải là chuyện tốt đẹp sao" Người bé nhỏ cúi đầu lắc lắc, khoát tay cuống quít. "Ngươi……, suỵt, có người đến"!" Thủy phí giao long nén cơn giận dữ, đang định nói gì, đột nhiên biến sắc, đột nhiên giơ tay hướng lên nơi nào đó trên trời nhìn theo.