Giá trị của ba trăm vạn viên linh thạch, Hàn Lập đột nhiên lấy ra. Nhưng chỉ vì Chân Thiềm Linh Huyết, thì không hề có lời một chút nào.
Cho dù hắn có linh thảo có thể thương lượng đổi lấy linh thạch, nhưng phải cẩn thận, tuyệt đối không được trong một thời gian ngắn bán ra quá nhiều loại linh thảo mấy nghìn năm quý hiếm này.
Nếu không, sẽ có một ngày bị người khác phát hiện. Thực sự sẽ có hậu quả khó lường!
Xem lúc nãy ý của những người đưa ra giá, dường như nhất đinh sẽ lấy được Chân Thiềm Linh Huyết. Nó quả thực được bán với giá ba trăm vạn, cũng có thể không mua về, nhưng ngược lại sẽ khiến người khác chú ý.
Hơn nữa đối với Hàn Lập mà nói, một chút linh huyết chỉ đủ để làm quen quá trình luyện chế Chân Thiềm Dịch mà thôi. Căn bản không có cách nào thực sự luyện chế ra được linh dược.
Sau khi hắn suy nghĩ kỹ càng, khuôn mặt biến sắc nhưng cuối cùng lại không đưa ra giá. Hàn Lập không đưa ra giá, không có nghĩa người khác từ bỏ nó.
Kết quả sau một lát im lặng, khi có nhiều người đưa ra giá liên tiếp, đám người đó rõ ràng đều là tu sĩ của Hóa Thần hậu kì, cần phải có Chân Thiềm Dịch thì mới tu luyện được. Những tu sĩ bình thường tuyệt đối không đưa ra giá cao như vậy.
Kết quả trong sự cạnh tranh rất quyết liệt của rất nhiều người, Chân Thiềm Linh Huyết vì giá 4 trăm vạn cao bất thường, đã bị người đầu tiên đưa ra giá mua rồi.
Với giá cao như thế, thu hút không ít tu sĩ, cứ xem đi xem lại ngôi nhà bằng đá mà người ấy đang ở, đã dần dần bí mật đầu cơ với thân phận của đối phương. Nhưng bỗng nhiên không có một chút thu hoạch nào.
Những đồ vật tiếp theo, cũng rất quý hiếm, là những thứ được các tu sĩ luyện chế từ các đơn dược cần thiết, dù người mua càng hiếm hoi, nhưng giá cả quá cao vẫn khiến người ta sửng sốt.
Trong đó một loại quả dại màu tím hàng vạn năm, đã được bán với giá trên trời.
Khiến cho những tu sĩ lần đầu tham gia những cuộc bán đấu giá kiểu này hồn bay phách lạc.
Chỉ cần những nguyên liệu đáng kinh ngạc, nếu những thành phần của đơn dược hữu dụng đối với luyện hư tu sĩ, chẳng phải là một cái giá đến nghĩ cũng không dám nghĩ đến hay sao.
Không lâu sau, tài liệu bí tịch chờ vật phẩm được bán hết, người đàn ông mặc đồ trắng bị bắt, đứng phía sau cái chết của mười nữ tu, lần lượt tham gia vào cuộc bán đấu giá. Cùng lúc đó, từ dưới sân khấu ba tu sĩ trang phục khác nhau đi lên. Một người phụ nữ mặc chiếc váy xanh phục trang người thái, một người lớn tuổi có khuôn mặt hồng quang, và một nho sinh trung niên diện mạo nho nhã. Vừa nhìn ba người họ, những tu sĩ trong căn phòng xì xào.
Hàn Lập vội vàng nghe thấy lời nói của "Giám định sư", bỗng nhiên hiểu rằng ba người này hóa ra là xích họ lão giả vừa bắt đầu theo như lời của tam đại giám định sư.
Ba nhân tu không cao bằng người đàn ông áo trắng đó, chỉ là Hóa Thần sơ kỳ, nhưng mỗi người đều có thần thái phi phàm, hơn nưã có thể dẫn đến sự xôn xao của đám tu sĩ trong sảnh, hiển nhiên cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ