Khi Hàn Lập bay đến phường hội, cũng là gần giữa trưa, thoáng chốc, liền dùng bí thuật biến đổi thành một đại hán cầu tu, đi về phía điện thái huyền
Chỗ cửa ra vào đã có người đến nộp linh thạch đang lục tục đi vào, lĩnh một miếng độ quang bội đi vào trong điện.
Những người này, không một ai không là tu sĩ hóa thần trở lên.
Hàn Lập thậm chí còn tận mắt nhìn thấy hai ba vị tu sĩ luyện hư cũng đã đi vào trong.
Hắn suy tính một chút, rồi cũng bắt chước đi về phía trước, vứt cho người canh cửa một cái áo khoác da chứa đầy linh thạch.
Người giữ cửa sau khi thần niệm trên chiếc áo da, lật qua lật lại một lúc, gật đầu, đưa cho một miếng ngọc bộ, mở cửa cho vào, đồng thời lạnh lùng nói: "vào bên trong, đi về bên trái".
Hàn Lập nghe vậy có chút ngạc nhiên, đi vào trong mà trong lòng có chút hoài nghi.
Sau khi đi vào con đường một hướng, hắn đột nhiên phát hiện ra rằng, lần trước tới đây con đường này còn khá bằng phẳng, mới chốc lát đã trở nên xấu xí gập ghềnh vặn vẹo khác thường, và từ giữa lại phân ra thành hai con đường nhỏ nữa, hướng về hai hướng tối tăm khác nhau.
Dường như điện thái huyền lần trước đến và lần này không phải là cùng một nơi.
Xem ra những cạm bẫy trong điện này đã bị thay đổi một lượt rồi.
Nhưng, canh cửa đã có nhắc nhở.Hàn Lập đương nhiên không cần suy nghĩ nhiều cứ đi thẳng về hướng con đường nhỏ bên trái.
Một lát sau, hình bóng đã dần dần chìm vào trong bóng đêm, cuối cùng biến mất không dấu vết.
Sau khi ăn một trận đòn, Hàn Lập đã thấy mình ở trong một căn phòng bằng đá đen riêng biệt.
Căn phòng chỉ có kích thước vài trượng, ba mặt là tường, một mặt là đại sưởng,trong phòng phía tây ngoài một cái giường bằng đá, một cái ghế tre, một hồng oánh trên bàn oánh thanh bàn ra, không còn một vật nào khác.
Gian thạch thất như vậy, đầy bí ẩn, lần lượt phân bố trong tầng không cao khoảng trăm trượng, dĩ nhiên là 1 gian thạch thất phi thiên.
Cả không gian căn phòng lớn nhất rộng cả nghìn trượng, không gian rộng rãi đến mức có thể đặt trong đó gần nghìn căn phòng thạch thất.
Mặt ngoài những căn phòng bằng đá này lúc nào cũng lúc ẩn lúc hiện những ký hiệu có ánh chớp sáng màu xanh lạnh, mỗi một gian cách rất xa nhau, dường như một chiếc đèn trời màu xanh vắt ngang trên khoảng không tầm thấp, lộ vẻ dị thường thần bí.
Hàn Lập ngồi trong thạch thất, dùng ánh mắt bao quát toàn bộ nhìn về phía đài đấu giá ở trên mặt đất phía xa,tấm tắc thán phục.
Khi hắn vừa bước vào gian phòng này, người trong nháy mắt đã bị đặt vào trong cửa của một pháp trận kì quái, đưa tới nơi này. Hắn đã thử qua, phi thiên thạch thất lần này, không chỉ có thể treo lơ lửng,di động, mà đồng thời còn có thể chống được thần niệm nhìn trộm, thêm nữa bản thân che quang bôi đeo trên người có thể che dấu thân thủ, đủ để bảo vệ thân thế bí mật cho người đấu giá.
Xem ra chủ nhân của lần đấu giá này sớm biết rõ cái tâm kiêng kị của các tu sĩ với các tội nghi ngờ, do vậy bảo đảm được bí mật của người đấu giá phải tốn rất nhiều tâm tư.
Hàn Lập dựa lưng vào ghế, sau khi nhắm mắt dưỡng thần một khắc, lại có hàng trăm tu sĩ khác tiến vào phòng lớn, tất cả thạch thất hình như đều đã vào đông đông.