Cô gái họ Hứa trước sự chú ý của đông người như vậy, tuy trong lòng không yên, cũng chỉ có thể run rẩy, một luồng sáng trắng phóng ra, sau một lần xoay, hóa thành phi kiếm trong suốt ở phía trên đỉnh đầu.
Đúng là nàng băng tinh kiếm pháp bảo bổn mệnh mà nàng tu luyện! Xem ra, cô gái này cũng vô cùng bất đắc dĩ.
Kỳ thực cho dù lục ba nhẫn bị tác động, nhưng chỉ cần cho cô ấy một chút thời gian, đem ngàn năm huyền ngọc đều dung nhập vào trong kiếm, khi băng tinh kiếm uy lực tăng mạnh, cũng không phải không có hy vọng phong bế chiếc đao đó.
Hiện tại dù đã phóng ra phi kiếm, Hứa Tiên Tử lại không dám liều lĩnh lập tức chém vào thanh lục sắc phi đao kia, mà lại chần chừ liếc Hàn Lập một cái.
Hàn Lập nhìn cả băng tinh kiếm và lục sắc phi đao, đột nhiên đưa một tay ra bắt lấy phi kiếm giữa hư không.
Hứa Tiên Tử chỉ cảm thấy bổn mệnh pháp bảo có chút rung mạnh, sau đó "vù" một tiếng, rồi thoát khỏi khống chế của bản thân, bị thu vào tay Hàn Lập.
Hàn Lập một tay nắm lấy chuôi kiếm, tay còn lại đang từng ngón búng vào thân kiếm, phát ra những tiếng như phượng kêu.
Âm thanh dễ chịu, tựa như âm thanh của mẹ tự nhiên.
Lão nhân nhìn thấy cảnh này, đầu tiên ngẩn ra, sau đó lập tức mỉm một nụ cười lạnh nhạt.
Tuy tu vi đã đạt đến cảnh giới như họ, đích thực có thể thi triển công pháp bí thuật để tăng cường uy lực pháp bảo của mình, nhưng không dựa vào đâu để tăng cường uy lực cho pháp bảo bổn mệnh của người khác, tuyệt không phải là chuyện dễ dàng gì.
Dù sao bất kể loại linh lực gì, vẫn là xung đột công pháp, đều rất khó có thể hòa vào làm một.
Chỉ là lần này y tăng cường uy lực pháp bảo bổn mệnh của đồ đệ, cũng là vì không lâu trước vô tình có được một loại linh phù ảo diệu vô cùng, phí mất nửa tháng khổ công tế luyện, cuối cùng đạt được cảnh giới này.
Trước mắt Hàn Lập chỉ là một tu sĩ sơ cấp, y cũng tuyệt đối không tin đối phương trong thoáng chốc có thể tăng cường uy lực của phi kiếm.
Huống hồ, muốn dùng băng phong ấn Lục Ba Nhẫn, cũng chỉ có thể là cùng thuộc tính băng hàn mới được. Lão nhân đã nhìn thấu hạn chế cực lớn này, mới không có chút lo sợ rằng Hàn Lập sẽ dùng thủ đoạn.
"Hảo kiếm!" Hàn Lập tựa hồ nhìn thấu toàn bộ tâm can lão nhân, khóe miệng cử động, lập tức dùng bàn tay đang nắm chuôi kiếm, phóng ra ngọn lửa màu bạc, trong nháy mắt bao trùm lấy phi kiếm, sau đó lóe sáng, hòa thành màu trắng, bên ngoài giống như hình ảnh của một con chim lửa tung cánh, sống động vô cùng, giống như đã khắc sẵn trên thân mình vậy.
Đúng khi Hàn Lập dùng Phệ Linh Thiên Hỏa ép vào Băng Tinh Kiếm, làm hiện ra cảnh tượng là kỳ như vậy.