"À, không, tại hạ có chút tu luyện về lôi lực, tự nhiên có chút hiếu kỳ với những vật này. Đạo hữu định dùng vật này đổi lấy thứ gì?" Hàn Lập tiếp tục chạm vào lôi mộc trong tay, điềm tĩnh trả lời.
Vừa nghe thấy Hàn Lập thực có ý muốn đổi lấy cành cây ấy, lão nhân trong đám mây ngẩn người, hai mắt quan sát Hàn Lập, mới dùng tiếng khàn khàn trả lời: "Tuy tại hạ chưa tìm thấy cách sử dụng của lôi mộc, nhưng loại linh mộc hình thành từ thiên lôi, giá cả khó mà tính toán. Như thế này đi, lão phu gần đây đang luyện một lò "Càn nguyên đơn" thiếu một loại linh dược năm ngàn năm bất kể chủng loại, đạo hữu nếu có thể cung cấp một loại, linh mộc này tùy ý lấy đi. Đương nhiên, nếu là đỉnh giới linh thạch hoặc món đồ khác có giá trị tương đồng, lão phu cũng không cự tuyệt".
"Các hạ làm sao biết được tại hạ có linh dược?" Hàn Lập chợt giật mình, khuôn mặt trong làn mây có chút trầm xuống.
"Đạo hữu không cần phải ngạc nhiên, tại hạ tu luyện cũng có chút tinh thông, khứu giác tinh nhạy hơn người thường rất nhiều, lúc nãy chiếc hộp gỗ mà các hạ giao dịch với cô gái yêu tộc thoảng ra chút hương thơm mát của linh dược, tại hạ cũng nhận biết được ít nhiều. Đó là linh dược trên dưới ba ngàn năm thì phải. Có thể dễ dàng lấy ra loại linh dược này, hẳn linh dược trên năm ngàn năm đối với đạo hữu cũng không khó khăn." Lão nhân trầm giọng nói.
Hàn Lập nghe xong những lời này, không thốt nên lời.
Y cũng đã được nghe qua Phật môn có một loại đại thần thông, có thể tăng cường cảm nhận của ngũ thức, những Tha Tâm Thống, Thuận Phong Nhĩ, Thiên Lý Nhãn,… trong truyền thuyết, xét ra cũng thực có căn cứ, trên một vài ý nghĩa nào đó cũng có những biểu hiện cụ thể của loại thần thông này, chỉ là chưa thể nào đạt đến cảnh giới như truyền thuyết mà thôi.
Sau khi hiểu rõ nguyên cớ, Hàn Lập ánh mắt chậm rãi, từ từ nói:
"Hóa ra là vậy. Nếu đạo hữu muốn có linh dược, trong tay tại hạ thực có loại linh dược như vậy, đạo hữu hãy xem xem có thích hợp không!"
Hàn Lập không chút cò kè, nhấc tay lên một chút, trên tay chớp một tia sáng, một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật dần xuất hiện, chầm chậm đưa cho đối phương.
Lão nhân có chút kinh ngạc, thật không ngờ Hàn Lập thực đáp ứng điều kiện của y, mừng rỡ đón lấy chiếc hộp, mở nắp liếc một chút, rồi lại đóng lại như ban đầu.
"Không sai, đây quả là linh dược năm ngàn năm, rất thích hợp với việc luyện đơn của lão phu." Lão nhân thu chiếc hộp về, mừng rỡ dị thường.
Hàn Lập thấy vậy mỉm cười nhẹ, cành cây trong tay nhẹ nhàng lay động, rồi cũng không thấy nữa. Sau đó hơi co bàn tay lại, không nói thêm gì quay người rời đi.
Trước mặt lão hồ ly này, nói nhiều tất sẽ sơ hở.