Hàn Lập hiếu kỳ xem xét qua vật ở trên sạp hàng, mắt lướt qua thứ như cành cây giữa hai loại đồ vật, vật ấy có vẻ ngoài mỏng manh vô cùng, song lại chứa đựng lôi điện mãnh liệt, dường như cành cây ấy là lôi điện ngưng tụ mà thành, khiến y cảm thấy kinh ngạc.
Đồ vật ấy khiến y nhớ lại thiên lôi trúc thưở xưa.
Nhưng dù cho kim lôi trúc có thuộc tính ngàn năm, lôi điện cũng không hề có chút cuồng bạo, Ích Tà lôi thần thường thường đều thu hồi cẩn thận.
Còn về khối tinh thạch màu đỏ khác, mùi tanh ở lớp vỏ ngoài sộc thẳng vào mũi, giống như kim đơn của một loài thú nào đó, nhưng không có cách nào biết được lai lịch cụ thể.
Hàn Lập thấy có chút hứng thú với vật lạ nọ, nhưng sau khi nhìn một hồi, lại lẳng lặng rời đi, đi về hướng sạp hàng tiếp theo.
Sạp hàng tiếp theo là do một gã thuộc yêu tộc bài biện, trước người là một miếng khoáng thạch màu đen to bằng chiếc đầu lâu, khí lạnh kinh người.
Cứ như vậy, Hàn Lập chậm rãi đi qua từng sạp một, khi thấy đồ vật nào đó chưa từng gặp qua hoặc cảm thấy thú vị liền dừng lại một lát nghiên cứu kỹ lưỡng.
Nhưng từ đầu chí cuối, y không hề mở miệng nói một lời nào, như không nhìn thấy các chủ sạp vậy. Thoắt cái, Hàn Lập đã xem qua hết tất cả các sạp hàng, trong lòng có chút thất vọng dấy lên. Những đồ vật bán ở đây, tuy đều là đồ hiếm, nhưng đồ vật khiến y thực sự chú ý vẫn chưa xuất hiện.
Trong số các đồ vật ấy, mặc dù có những vật đến từ tự nhiên, nhưng cũng đều là những vật lạ lẫm, chỉ có tác dụng với một bộ phận người đặc biệt.
Hàn Lập đưa mắt đảo qua mọi nơi, đúng vào lúc do dự có nên rời khỏi Thái Huyền Điện hay không thì sau lưng có tiếng bước chân vang lên, có người đang đi về hướng y.
Đám mây trắng trên người khẽ động, Hàn Lập liền quay mặt về phía sau, tiếng bước chân của người đi tới cũng dừng, dường như cũng có chút kinh ngạc trước phản ứng cực nhanh của Hàn Lập.
Đây là một gã thuộc yêu tộc, hắc khí bao trùm khắp cơ thể, cơ thể có vẻ rất thon thả, nhìn Hàn Lập từ trên xuống dưới.
Chỉ là hai người đều được bí thuật che chở, ngoài thân ảnh lúc ẩn lúc hiện ra, khó có thể nhìn rõ vật cụ thể nào khác.
"Các hạ có điều gì chỉ giáo?" Hàn Lập vô cùng điềm tĩnh mở lời trước.
"Đạo hữu phải chăng chưa tìm thấy đồ vật thích hợp?" Gã yêu tộc mỉm cười hỏi, tiếng nói thánh thót dễ nghe, rõ ràng là một cô gái.
"Không sai, nơi này đúng là không có vật nào ưng ý tại hạ. Đạo hữu hỏi lời này, có dụng ý gì?"
Hàn Lập hỏi ngược lại.
"Xem ra các hạ quả là đến Thái Huyền Điện lần đầu. Kỳ thực những đồ vật mà hai tộc người chúng ta trao đổi buôn bán, ngoài những thứ bày bán công khai, những đồ vật tốt thực sự đều là âm thầm trao đổi hết." Người con gái này chậm rãi nói.