Đại hán bích nhãn vừa hạ xuống gần Nguyên Từ Sơn liền đem hồ lô trong tay ném xuống Thấu Bội Thú ở phía dưới.
Lập tức từ trong hồ lô phun ra một mảng quang hà màu bạc, vây quanh lượn tròn dưới núi, đột nhiên hoá thành mấy ngân văn cực lớn, rồi nhập vào bên trong thân cự thú.
Bên trong con cự thú trong suốt lập tức toàn thân phóng ra một tầng ngân quang, ngay sau đó thân hình bị thu nhỏ lại, một lát sau chỉ nhỏ bằng nắm đấm
Điều quái dị chính là Nguyên Từ Sơn cũng thu nhỏ lại cùng cự thú, hoàn toàn không để cho cự thú có chút cơ hội thoát thân nào.
Lúc này hồ lô lại phun ra một đám ngân hà, bao vây cự thú sau khi đã thu nhỏ lại vào trong.
Cùng lúc này, Hàn Lập từ xa chỉ tay, ngọn núi nhỏ màu đen từ từ bay lên, cự thú lập tức hoá thành bạch quang rồi bị hút vào trong hồ lô
Đại hán bích nhãn vội vàng đóng nắp hồ lô lại, đồng thời dán lên trên nó một phù triện kim sắc.
Lúc này hắn mới thở phào một hơi
Đám người còn lại cũng thu lại pháp bảo, hạ xuống đất, nhưng khi đối diện với Hàn Lập thì khuôn mặt đều tỏ ra vẻ cung kính vô cùng.
Tận mắt nhìn thấy đòn ra tay vừa nãy của Hàn Lập, ai cũng biết vị đội trưởng mới này thần thông khó lường, tuyệt đối không phải là tu sĩ hoá thần sơ kì bình thường.
Điều này làm cho họ vô cùng vui mừng, đồng thời cũng bất giác có cảm giác kính sợ.
"lại nghỉ ngơi một lát đã, rồi tiếp tục lên đường."
Hàn Lập thu Nguyên Từ Sơn vào trong tay áo, lại chỉ nói với đám người mấy câu. Sau đó một mình đi về phía khác, khoanh chân ngồi xuống, nhắm hai mắt lại.
Những người khác đương nhiên không có ý phản đối, lần lượt tản ra, ngồi nghỉ ngơi một lần nữa, bắt đầu hồi phục pháp lực tiêu hao lúc nãy.
Nhưng vị Hứa tiên tử lại đứng nguyên tại chỗ, không động đậy.
Cô ta do dự một chút, rồi đột nhiên đi về phía Hàn Lập, chỉnh đốn y phục hành lễ rồi nhẹ nhàng nói:
"Da tạ tiền bối hồi nãy đã ra tay tương cứu, nếu không băng tinh kiếm của vãn bối đã bị huỷ rồi." "Băng tinh kiếm? Phi kiếm của ngươi là dùng huyền ngọc vạn năm chế thành à?" Hàn Lập mở to hai mắt nhìn nữ tu sĩ, bình tĩnh hỏi.
"Tiền bối tuệ nhãn như đuốc, phi kiếm của vãn bối đúng là phần lớn đều dùng huyền ngọc luyện thành." Hưa tiên tử rùng mình, thừa nhận nói.
"Nếu như đã dùng loại kiếm cực hàn này, thì công pháp của ngươi cũng là thuộc tính băng, vậy ta nói đến một người, không biết ngươi có quen không?" Ánh mắt Hàn Lập sáng lên, từ từ nói.
"Tiền bối xin cứ nói." Hứa tiên tử tim đập mạnh, nhưng lập tức đồng ý.
"Có một thượng cổ tu sĩ được gọi là Băng Phách tiên tử, cũng tu luyện cực hàn công pháp, hơn nữa lại là một phi thăng tu sĩ, không biết đạo hữu có quen người này không?" hàn Lập nhìn vào con ngươi phát quang lóng lánh của đối phương, miệng hơi động đậy, truyền âm ra.