"Là man thú nhân? Mau giết hắn, đừng để hắn thi triển ra thần thông nhân thú hợp nhất." Vừa nhìn thấy hình dáng của quái nhân, Mã đạo sĩ như gặp phải rắn rết bọ cạp, lập tức kêu lên thất thanh.
Vừa nghe thấy mấy chữ "man thú nhân", đám đại hán bích nhãn dần dần lộ ra vẻ sợ hãi.
Những loại cổ bảo ngoại giới hiếm gặp như "Xích", "Ấn", "Phiên"…, lập tức được họ sử dụng đồng thời với đủ mọi sắc quang.
Linh quang chớp động, thoắt một cái quái nhân và cự thú ở phía dưới đều đã che phủ hết uy năng của bảo vật.
Xem ra dị tộc mà đám thủ hạ của Hàn Lập gọi là "Man thú nhân" thật sự đáng nể khác thường.
Nhưng điều mà làm cho đám đại hán bích nhãn buồn bực chính là Hàn Lập không có ý định ra tay. Sau khi đã bóc trần huyễn hoá của man thú nhân, hắn chỉ hai tay để sau lưng rồi đứng lơ lửng một bên, tất cả hoàn toàn giao cho bọn họ.
Đám người đại hán bích nhãn trong lòng buồn bực, nhưng những đòn phản kích của quái nhân phía dưới làm cho bọn họ không có cơ hội để hỏi Hàn Lập.
Chỉ thấy trong mồm quái nhân phát ra một tiếng cười quái dị, thoáng một cái, cơn lốc màu vàng đó lại hiện lên, quay một vòng, rồi tiến lên trên. Đồng thời quái thú ở phía dưới cũng đột nhiên toàn thân phát ra dị quang xanh biếc, lại mọc ra vô số những xúc tu từ trên người.
Những xúc tu này vung lên, hoá thành quang ảnh màu xanh, phối hợp với cơn lốc tấn công lên trên không.
Bất luận là lôi quang pháp bảo phóng ra, lửa cháy công kích hay là kiếm khí đao quang đã từng tung hoành khắp nơi thì vừa chạm vào cơn lốc đều một đi không trở lại, biến thành vô hình, còn khi đánh nhau với quang ảnh màu xanh thì lại bị bắn ngược trở lại.
Đám đại hán bĩch nhãn tay chân luống cuống, lại không biết làm gì nữa.
Chính lúc Hàn Lập đang khoanh tay đứng nhìn không động thủ, ai cũng không chú ý đến, thì những con cá ngân sắc dưới đầm nước lại không biết từ lúc nào ngưng tụ lại biến thành hai đàn lớn, ánh sáng bạc nhàn nhạt phát ra, rồi đột nhiên huyễn hoá thành hai con ngươi màu bạc.
Cơ hồ cùng với lúc này, nhìn thấy mặt nước khác thường cùng gợn sóng, lại lộ ra một cái mồn to vài trượng trong suốt, bên trong hàm răng nanh lóng lánh như lưỡi băng.
Đầm nước này cũng là quái thú toàn thân trong suốt huyễn hoá thành.
Lúc này cơ thể con cự thú trong suốt vừa động đậy liền nhảy bổ về phía Hàn Lập đang ở trên không trung.
Nó không những trong suốt mà hành động cũng vô thanh vô tức, dường như cả cơ thể đều vô hình.
Hàn Lập lại vẫn đứng yên lặng quan sát bên kia trận đại chiến, không động đậy chút nào, dường như hoàn toàn không có phát hiện ra điều dị thường bên dưới.
Trong nháy mắt, cự thú trong suốt đã cách Hàn Lập không quá vài trượng, hai con ngươi màu bạc vẻ bạo ngược loé lên, há chiếc mồm to cắn về phía Hàn Lập.
Sau lưng Hàn Lập bụi quang chợt nhấp nháy, Nguyên Từ thần quang dị thường sượt qua, hoá thành vô số những tia ánh sáng nhỏ dài bắt thắng xuống như mưa.